**CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA CỦA ÔNG TRẦN VĂN CẦN**
**CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA CỦA ÔNG TRẦN VĂN CẦN** Ông Trần Văn Cần sinh năm 1939, trong một gia đình nông dân hiền hoà. Từ nhỏ, ông đã sớm quen với cảnh quê hương bị kìm kẹp bởi chiến tranh, chứng kiến xóm làng đổi thay theo từng trận càn của địch. Có lẽ vì thế, lòng căm thù và khát vọng giành lại độc lập đã sớm nung nấu trong ông.

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA CỦA ÔNG TRẦN VĂN CẦNÔng Trần Văn Cần sinh năm 1939, trong một gia đình nông dân hiền hoà. Từ nhỏ, ông đã sớm quen với cảnh quê hương bị kìm kẹp bởi chiến tranh, chứng kiến xóm làng đổi thay theo từng trận càn của địch. Có lẽ vì thế, lòng căm thù và khát vọng giành lại độc lập đã sớm nung nấu trong ông.Năm 1960, phong trào Đồng Khởi bùng lên mạnh mẽ ở miền Nam. Ở tuổi 21, ông Cần không ngần ngại xin gia nhập du kích hợp đồng – một lực lượng vừa đánh, vừa cơ động, vừa làm công tác vận động nhân dân.Ông kể lại rằng có những đêm trời tối đặc như mực, cả đội du kích lội sình đến ngang bụng, mang theo súng, mìn, và lòng quyết tâm. Nhiệm vụ của ông chủ yếu là: Phối hợp đánh phá đồn lẻ, chặn đường tiếp tế của địch. Canh gác, bảo vệ cán bộ về bám dân. Nắm bắt tình hình từng ấp, để chuẩn bị cho các đợt nổi dậy.Một lần hành quân qua cánh đồng trống, cả đội bị pháo sáng chiếu quét. Ông nhanh trí chui xuống hố bom cũ, kéo theo hai đồng đội. Nhờ vậy họ thoát được trận càn thập tử nhất sinh ấy. Đồng đội vẫn hay nhắc: “Ông Cần nhỏ con mà gan lì lắm!”Đến năm 1969, khi lực lượng kháng chiến ngày càng lớn mạnh, ông được điều sang phụ trách công tác Tài chính.Công việc nghe tưởng nhẹ nhàng, nhưng trong chiến khu thì cực kỳ nguy hiểm. Ông phải: Quản lý lương thực, tiền quỹ, phân phát chính xác cho các đơn vị. Đi lại giữa các vùng, mang theo tài liệu mật và tài chính phục vụ chiến đấu. Gặp dân vận để gây quỹ, giữ liên lạc giữa các cơ sở.Ông thường gói tài liệu vào ruột tượng, giấu vào các bao gạo, rồi lội qua những con kênh đầy rác chiến tranh. Nhiều lần bị địch kiểm tra bất ngờ, ông giả dạng dân đi đổi lúa, miệng bình thản nhưng tim thì đập thình thịch.Ông Cần luôn nói:“Cầm súng có một cái chết, cầm tiền trong chiến khu có khi là hai ba cái chết. Nhưng ai cũng có phần việc của mình.”Sau ngày đất nước thống nhất, cuộc sống mới mở ra, nhưng còn bộn bề khó khăn. Năm 1978, ông được tín nhiệm bầu làm Uỷ viên Ban Tài chính xã.Đó là thời kỳ: Khôi phục kinh tế nông thôn. Sắp xếp lại các hợp tác xã. Quản lý quỹ xã, hỗ trợ dân nghèo, lo từng cây cầu, con đường.Ông làm việc cẩn trọng, thẳng thắn. Người dân quý ông vì tính liêm khiết:“Tiền của dân, của xã – đồng nào cũng phải rõ ràng.”Bao năm chiến tranh rèn luyện kỷ luật và tấm lòng, ông mang tất cả vào công việc thời bình.Hồi ức của một đời gắn với dân, với nướcHơn nửa đời đi qua trong “lửa đạn – giấy tờ – cơm gạo”, ông Cần vẫn luôn khiêm nhường. Nhìn lại chặng đường của mình, ông chỉ cười nhẹ:“Tụi tôi lúc đó nghĩ đơn giản lắm: nước mình còn giặc thì mình phải đứng lên.”Trong ký ức của những người từng gặp ông, Trần Văn Cần là hình ảnh người chiến sĩ du kích kiên cường, rồi cán bộ tài chính tận tụy – lặng lẽ mà bền bỉ, góp phần vào hai cuộc chiến lớn: giải phóng quê hương và xây dựng lại quê hương.#cauchuyenthoihoalua#tuhaovietnam#tuoitrevinhlon
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.



