Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Sự chọn lựa của một trí thức yêu nước

Hưng Yên11/01/2026TRẦN PHÚC LINH (LỚP 9B THCS LƯƠNG THẾ VINH, XÃ LÊ LỢI)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sự chọn lựa của một trí thức yêu nước

Bác sĩ Phạm Ngọc Thạch sinh ra trong một gia đình trí thức tại Quy Nhơn. Cuộc đời ông sớm nếm trải nỗi đau mồ côi, nhưng chính hoàn cảnh ấy đã rèn giũa nên một nghị lực phi thường. Ông là minh chứng cho sự thông minh và cần mẫn khi tốt nghiệp bác sĩ tại Paris và được giữ lại làm trợ lý – một vị trí mà biết bao trí thức Đông Dương bấy giờ mơ ước.

Thế nhưng, điều khiến em vô cùng khâm phục là quyết định rời bỏ "kinh đô ánh sáng" để trở về Sài Gòn mở phòng mạch chuyên trị bệnh lao cho đồng bào nghèo. Danh tiếng vị "bác sĩ vàng" với tấm lòng Bồ Tát nhanh chóng lan xa. Nhưng sâu thẳm trong ông là một nỗi trăn trở lớn hơn: Nếu chỉ chữa bệnh trên thân thể mà không chữa "căn bệnh nô lệ" cho dân tộc, thì người dân vẫn sẽ mãi khổ đau. Từ một bác sĩ giàu sang, ông đã dũng cảm bước vào con đường cách mạng đầy hiểm nguy, biến phòng mạch của mình thành nơi che chở cho cán bộ Việt Minh. Sự chuyển hướng ấy chính là sự thăng hoa của y đức – chữa lành vết thương cho cả một dân tộc.

Sự nghiệp cách mạng của ông gắn liền với những mốc son chói lọi. Em đặc biệt ấn tượng với sự mưu trí của ông khi tận dụng lòng tin của Công sứ Nhật Komatsu để thành lập tổ chức Thanh niên Tiền phong vào tháng 4 năm 1945. Dưới sự lãnh đạo tài tình của ông, hàng trăm nghìn thanh niên Nam Bộ đã được giác ngộ, trở thành lực lượng nòng cốt làm nên thắng lợi của Cách mạng Tháng Tám tại Sài Gòn.

Là một học sinh lớp 9, khi đọc đến đây, em tự hỏi: Làm thế nào mà một bác sĩ lại có thể hiệu triệu được lòng dân mạnh mẽ đến thế? Có lẽ, chính cái tâm sáng và sự chân thành của ông đã kết nối những trái tim trẻ tuổi lại với nhau. Ông không chỉ dạy họ cách cứu người, mà còn dạy họ cách yêu nước và đứng lên giành lại tự do.

Sau Cách mạng, ông được Bác Hồ tin tưởng giao trọng trách Bộ trưởng Bộ Y tế đầu tiên. Ở cương vị này, ông đã xây dựng nền y tế cách mạng từ con số không tròn trĩnh. Nhưng điều khiến trái tim em thắt lại chính là quyết định lên đường vào chiến trường miền Nam năm 1968 của ông. Ở tuổi 60, khi người ta thường nghĩ đến việc nghỉ ngơi, vị Bộ trưởng ấy lại xung phong vào vùng đất máu lửa Tây Ninh để trực tiếp cứu chữa thương binh.

Căn bệnh sốt rét ác tính đã lấy đi mạng sống của ông vào ngày 7 tháng 11 năm 1968. Ông ra đi ngay trên chiến trường, tay vẫn còn vương mùi thuốc sát trùng, tim vẫn còn đập vì đồng bào. Sự hy sinh của ông là một tổn thất không gì bù đắp nổi, khiến Bác Hồ và toàn dân tộc bàng hoàng đau xót. Những danh hiệu Anh hùng Lao động, Giải thưởng Hồ Chí Minh hay việc tên ông được đặt cho Trường Đại học Y khoa Phạm Ngọc Thạch chỉ là một phần nhỏ để ghi nhận công lao vĩ đại của người chiến sĩ áo trắng ấy.

Mỗi lần đi ngang qua những bệnh viện hay các ngôi trường y mang tên Phạm Ngọc Thạch, em lại thấy lòng mình trào dâng một cảm xúc khó tả. Với chúng em – những học sinh đang ở ngưỡng cửa của tuổi trưởng thành, cuộc đời của ông là một bài học vô giá về sự lựa chọn lý tưởng.

Bác sĩ Phạm Ngọc Thạch đã dạy cho em rằng: Trí thức thực sự không phải là người có nhiều bằng cấp, mà là người dùng kiến thức của mình để phụng sự nhân dân. Trong một xã hội hiện đại đôi khi còn thực dụng, tấm gương "Lương y như từ mẫu" của ông như một làn nước mát rượi thanh lọc tâm hồn chúng em. Ông giúp em hiểu rằng, dù sau này em chọn nghề nghiệp gì, nếu không có lòng trắc ẩn và tình yêu đất nước, tài năng cũng chỉ là những công cụ vô hồn.

Đứng trước những áp lực học tập và kỳ thi tuyển sinh lớp 10 sắp tới, đôi khi em cảm thấy mệt mỏi. Nhưng khi nghĩ về vị Bộ trưởng 60 tuổi vẫn băng rừng lội suối vào chiến trường, em thấy những khó khăn của mình thật nhỏ bé. Ông chính là nguồn động lực để em cố gắng hơn mỗi ngày, để sống một cuộc đời có ích, tử tế và đầy khát vọng.

"Bác sĩ Phạm Ngọc Thạch đã chữa lành vết thương của dân tộc bằng cả cuộc đời mình. Nhiệm vụ của chúng em hôm nay là học tập thật tốt để giữ gìn sự bình yên mà ông và bao thế hệ đã dùng máu xương để tạo dựng."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn