Sự Cống Hiến Lặng Thầm Dưới Quyết Định 290
Sự Cống Hiến Lặng Thầm Dưới Quyết Định 290
Cuối cùng, không thể không nhắc đến những người con của Mương Kinh mang trên mình dòng chữ QĐ 290: Ông Trần Văn Bé, ông Huỳnh Văn Đáng và bà Nguyễn Thị Lệ.
Sự cống hiến của họ trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ có thể nằm ở những vai trò rất thầm lặng: một người giao liên luồn lách qua các bốt gác, một nông dân kiên gan bám đất bám làng để giữ vững cơ sở cách mạng, hay một người mẹ thức trắng đêm may áo gửi ra tiền tuyến. Họ làm những việc ấy không mong ngày được xướng tên hay phong tặng huân huy chương, mà chỉ vì một lẽ giản đơn: Xót xa khi thấy đồng bào mình bị kìm kẹp, đau đớn khi thấy quê hương bị cày xới. Lòng yêu nước bùng lên từ chính tình thương đồng bào ruột thịt đã thôi thúc họ hành động.
Giữa cuộc sống bình yên hôm nay, họ lại trở về làm những lão nông, những bà cụ hiền từ của ấp Mương Kinh. Cuộc đời họ là minh chứng cho một chân lý: Khi Tổ quốc cần, bất cứ người dân bình dị nào cũng có thể hóa thành một người anh hùng lặng lẽ.



