Cựu chiến binh

Sự dũng cảm của một người lính

sự dũng cảm của một người lính

Thái Nguyên05/03/2026Lù Thanh Hương (Trường Ngoại ngữ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện thời hoa lửa

Tôi gặp ông – một cựu thanh niên xung phong – trong buổi sinh hoạt kỷ niệm Ngày Thương binh Liệt sĩ ở xã.

Mái tóc bạc, lưng đã còng, nhưng giọng nói vẫn ấm và rõ ràng khi ông nhắc về những năm tháng “hoa lửa”. Mười chín tuổi, ông rời quê, để lại sau lưng cánh đồng lúa và vòng tay của mẹ. Khi ấy, chiến tranh còn khốc liệt. Ông cùng đồng đội mở đường, lấp hố bom, dẫn xe qua những trọng điểm trên tuyến lửa. Bom rơi bất kể ngày đêm. Có lúc vừa san xong một đoạn đường thì loạt bom khác lại trút xuống, đất đá phủ kín cả bầu trời. Ông kể, điều ám ảnh nhất không phải là tiếng bom, mà là sự ra đi của đồng đội. Người bạn thân của ông đã ngã xuống khi cả hai còn chưa kịp hẹn ngày trở về. “Sợ chứ,” ông nói, “nhưng nếu mình dừng lại, xe không qua được, tiền tuyến sẽ thiếu lương thực, đạn dược.” Vì thế, họ cắn răng đứng dậy, tiếp tục làm việc giữa khói lửa. Những đêm hiếm hoi yên tiếng máy bay, cả đội ngồi bên nhau hát những bài ca cách mạng. Tuổi trẻ của họ trôi qua vội vàng, nhưng rực rỡ niềm tin vào ngày đất nước thống nhất. Họ sống giản dị, yêu thương nhau như ruột thịt, sẵn sàng hy sinh vì hai chữ “Tổ quốc”. Hòa bình lập lại, ông trở về quê, tiếp tục làm nông dân. Không ồn ào, không đòi hỏi. Chỉ có những vết thương cũ đau nhức khi trở trời và ký ức thỉnh thoảng ùa về. Tôi hỏi ông có hối hận vì đã dành cả tuổi trẻ cho chiến tranh không. Ông lắc đầu: “Nếu không có sự hy sinh ấy, làm sao các cháu hôm nay được sống trong hòa bình?” Nghe ông nói, tôi thấy mình nhỏ bé trước những tháng năm hào hùng mà thế hệ trước đã đi qua. Chúng tôi không còn đối mặt với bom đạn, nhưng có trách nhiệm giữ gìn và phát triển đất nước bằng tri thức, sáng tạo và lòng biết ơn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn