sự dũng cảm và hy sinh quên mình
Ở trận quyết tử tại Đông Khê(1950) lúc bấy giờ, lão mới 19 tuổi, là tiểu đội trưởng bộc phá. Nhiệm vụ của tổ lão là phải phá bằng được lô cốt số 10 của thực dân Pháp để mở đường cho đại quân ta tiến vào. Địch trên cao bắn xuống như mưa, pháo sáng rực cả một góc trời.
Lão đang ôm khối bộc phá 12kg bò lên thì một luồng đạn xẹt qua. Lão thấy đau nhói ở cánh tay phải và cả vùng mông. Khi định thần lại, cánh tay phải đã dập nát, lủng lẳng không còn cảm giác, chỉ còn dính lại một chút da thịt.Lúc đó, lão nghĩ nhanh lắm: "Nếu mình nằm xuống đây, nhiệm vụ sẽ thất bại, anh em sẽ hy sinh thêm nhiều lắm". Nhưng cánh tay vướng víu quá, không thể nào bò tiếp hay giật kíp nổ được.
Lão liền quay sang bảo đồng chí Nông Văn Phiêu – lúc đó cũng đang nằm gần đấy:
"Phiêu! Chặt hộ tao cái tay này đi cho nó rảnh, để tao còn lên đánh bộc phá!"
Thằng Phiêu nó khựng lại, mắt nó đỏ hoe, nó không nỡ. Lão phải quát lên:
"Mày không chặt là mày hại tao, hại cả đơn vị!"
Thế là nó nghiến răng, dùng lưỡi mác chặt phăng phần da thịt còn dính lại. Lão không thấy đau nữa cháu ạ, chỉ thấy một luồng ý chí như lửa đốt trong lòng. Lão dùng tay trái ôm bộc phá, áp vào sườn, chân vẫn đạp đất mà trườn lên.Khi đến sát chân lô cốt địch, lão dùng răng và tay trái giật kíp, rồi dồn hết sức bình sinh đẩy khối thuốc nổ vào khe hở. Một tiếng "Đoàng!" rung chuyển cả mặt đất. Lô cốt số 10 sụp đổ, khói bụi mù mịt.
Ngay lập tức, lão nghe tiếng kèn xung trận vang lên, anh em mình reo hò xông lên như thác đổ. Lúc đó, lão mới thấy mắt mình mờ đi, người lịm dần, nhưng trong lòng thanh thản vô cùng vì biết mình đã hoàn thành lời thề với Tổ quốc.

Giờ đây, nhìn các cháu được đi học, được sống trong hòa bình, lão vui lắm



