Cựu chiến binh

Sự hy sinh ấy là nỗi đau, nhưng cũng là niềm tự hào thiêng liêng của những người lính còn sống.

Tôi sinh năm 1945, lớn lên khi đất nước còn chia cắt, chiến tranh ác liệt diễn ra trên khắp mọi miền. Khi Tổ quốc gọi tên, tôi lên đường nhập ngũ, rời quê hương thân yêu để vào chiến trường Khe Xanh – một địa bàn trọng điểm, nơi bom đạn trút xuống ngày đêm, sự sống và cái chết luôn ở rất gần.

Thanh Hóa02/02/2026Trịnh Xuân Huy (BCH Đoàn xã Xuân Tín)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh đã lùi xa theo năm tháng, nhưng với những người lính từng sống và chiến đấu nơi tuyến lửa, ký ức về một thời hoa lửa vẫn còn nguyên vẹn trong tim. Đối với tôi – cựu chiến binh Nguyễn Trọng Quyến, những năm tháng chiến đấu tại chiến trường Khe Xanh là quãng đời không thể nào quên, quãng đời của tuổi trẻ gắn liền với bom đạn, gian khổ và niềm tin sắt son vào ngày toàn thắng.

Tôi sinh năm 1945, lớn lên khi đất nước còn chia cắt, chiến tranh ác liệt diễn ra trên khắp mọi miền. Khi Tổ quốc gọi tên, tôi lên đường nhập ngũ, rời quê hương thân yêu để vào chiến trường Khe Xanh – một địa bàn trọng điểm, nơi bom đạn trút xuống ngày đêm, sự sống và cái chết luôn ở rất gần.

Những năm tháng ở Khe Xanh là chuỗi ngày đầy thử thách. Chúng tôi phải hành quân trong rừng sâu, địa hình hiểm trở, thiếu thốn đủ bề từ lương thực, thuốc men đến trang bị. Địch đánh phá ác liệt bằng hỏa lực mạnh, nhiều lúc trận địa bị cày xới tan hoang. Trong hoàn cảnh ấy, mỗi người lính đều phải nêu cao tinh thần cảnh giác, gan dạ và sẵn sàng hy sinh để bảo vệ trận địa, giữ vững mục tiêu được giao.

Giữa khói lửa chiến tranh, tình đồng chí, đồng đội là nguồn sức mạnh lớn lao giúp chúng tôi đứng vững. Chúng tôi chia nhau từng nắm gạo, từng ngụm nước, động viên nhau vượt qua đói rét, bệnh tật và nỗi nhớ nhà da diết. Nhiều đồng đội của tôi đã anh dũng hy sinh tại chiến trường Khe Xanh, gửi lại tuổi xuân nơi rừng núi. Mỗi lần nhớ tới họ, lòng tôi không khỏi nghẹn ngào. Sự hy sinh ấy là nỗi đau, nhưng cũng là niềm tự hào thiêng liêng của những người lính còn sống.

Ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, chiến trường im tiếng súng, tôi cùng đồng đội vỡ òa trong niềm vui chiến thắng. Rời quân ngũ trở về với cuộc sống đời thường, tôi tiếp tục lao động, xây dựng gia đình và quê hương. Dẫu cuộc sống còn nhiều khó khăn, nhưng ký ức về những năm tháng ở chiến trường Khe Xanh luôn là hành trang tinh thần quý giá, nhắc nhở tôi sống có trách nhiệm, nghĩa tình và trân trọng hòa bình.

Giờ đây, khi tuổi đã cao, mái tóc đã bạc theo năm tháng, mỗi lần nhớ lại một thời hoa lửa, tôi càng thấm thía giá trị của độc lập, tự do hôm nay. Đó là thành quả của biết bao máu xương, mồ hôi và nước mắt của các thế hệ cha anh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Sự hy sinh ấy là nỗi đau, nhưng cũng là niềm tự hào thiêng liêng của những người lính còn sống. | Câu chuyện thời hoa lửa