Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Sự hy sinh cao cả

Đắk Lắk20/08/2026Xã Văn Hiến (Đoàn xã Văn Hiến)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

      Trong dòng chảy của lịch sử dân tộc, những nămtháng chiến tranh luôn là quãng thời gian đầy mấtmát nhưng cũng rực rỡ bởi lòng yêu nước và tinhthần cống hiến của biết bao thế hệ. Dẫu bom đạn đãlùi xa, những câu chuyện về một thời khói lửa vẫncòn nguyên giá trị, nhắc nhở chúng ta về sự hy sinhcao cả của những con người đã sống, chiến đấu vìđộc lập, tự do của Tổ quốc. "Câu chuyện thời hoalửa" đã tái hiện chân thực và xúc động những nămtháng ấy, đồng thời gửi gắm nhiều thông điệp sâu sắcvề lòng yêu nước, tình đồng đội và khát vọng sốngcủa tuổi trẻ Việt Nam.

      Trong tác phẩm “ câu chuyện thời hoa lửa” có nhiều câu chuyện khác nhau và đây là câu chuyện “ gặp lại chiến sĩ năm xưa”. Để bảo vệ Thành cổQuảng Trị, hàng vạn sinh viên đã đặt bút xuống, khoác lên mình màu áo lính rồi tham gia huấn luyệnchỉ trong vài tháng đã lập tức lên đường vào miềnNam. Đến Quảng Trị, họ được chia ra nhiều mũi, nhiều cánh quân để vượt sông Thạch Hãn, tiếp cậnthành cổ và chiếc đò của bố con bà Thu chính làphương tiện sống còn. "Ban ngày địch đánh ác liệt, máy bay quần thảo thả bom, bắn phá. Hầu hết nhữngchuyến đò của tôi đều phải chèo vào ban đêm. Đêmtối như mực, chỉ khi có ánh lửa từ bom đạn lóe lênmới nhìn được mặt nhau một thoáng" (bà Thu kể).Thời điểm đó, ở khu vực gần Thành cổ Quảng Trị chỉcó duy nhất bà Thu cùng ông Con là người đưa bộđội vượt sông. Ngoài chèo đò, cả hai còn làm ngườidẫn đường cho các chiến sĩ tiếp cận thành cổ. Bà kểchiếc đò chỉ có 1, mỗi ngày đưa được 10 chuyến, mỗichuyến chở không quá 10 chiến sĩ, số còn lại bơivượt sông. "Có chiến sĩ bị thương nặng lắm, được tôiđưa về vừa đến bờ, chưa kịp chuyển đến trạm quân y thì đã hy sinh. Trước khi hy sinh, họ đau đớn gào thétgọi mẹ ơi, tôi xót xa vô cùng. Tuổi này, do di chứngbom đạn, tôi không nhớ rõ nhiều nhưng nhớ là tronghàng vạn chiến sĩ được tôi chở qua sông, sau này chỉcó 2 người còn sống được tôi chở về"- bà Thu nói.Chiến tranh khốc liệt chẳng để bà kịp nhớ mặt, nhớtên hai chiến sĩ ấy. Thế rồi mãi 46 năm sau, có mộtcụ ông tóc bạc phơ vượt hàng trăm cây số từ miềnBắc vào Quảng Trị, tìm gặp lại nữ du kích đưa đònăm xưa. "Đó là ông Phạm Hùng, cựu chiến sĩ thànhcổ hiện đang sống tại Thái Nguyên. Gặp lại ngườichiến sĩ trẻ năm nào giờ tóc đã bạc phơ, tôi vui lắmnhưng cũng nghẹn ngào… bởi số được như ông Hùng ít quá"- bà Thu kể. Năm 2018, sau khi xem truyềnhình về người đưa đò trên sông Thạch Hãn, ký ức gợilại trong trí nhớ ông Hùng về một người đàn ông già, thân hình gầy gò cùng một nữ du kích gương mặttròn, bầu bĩnh lái đò đưa chiến sĩ qua sông. Từ đó, ông Hùng quyết tâm tìm thông tin liên lạc để gặp lại.

          Qua đó cho ta thấy được tinh thần kháng chiến mãnh liệt và sự hy sinh anh dũng của biết bao cha anh. Những phút giây đó có lẽ họ sẽ chẳng bao giờ quên, dù là những người không quen biết chỉ lần đầu tiên gặp gỡ nhưng sau hàng chục năm khoảng thời gian tưởng như dài đằng đẵng nhưng kí ức trong bà Thu vẫn còn khắc sâu hình ảnh của những người lính, những người xuất hiện trong cuộc chiến ấy. Từ đó mà khiến cho ta phải biết ơn về những người lính những chiến sĩ, và tự hào về lịch sử dân tộc. Mong muốn mỗi người trẻ đều hướng tới quê hương, dựng xây và phát triển đất nước.

 

 

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn