Người có công giúp đỡ cách mạng

SỰ IM LẶNG TRƯỚC NHỮNG ĐỢT CÀN QUÉT

Ninh Bình21/05/2026Trường THPT chuyên Lương Văn Tụy (Đoàn phường Hoa Lư)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa đông năm ấy đến sớm. Những cơn gió từ cánh rừng già hun hút tràn xuống làng Đông Khê, mang theo cái lạnh cắt da và cả mùi khói súng ngai ngái từ những trận càn quét liên tiếp của địch. Làng Đông Khê nằm nép mình bên một con sông nhỏ. Ban ngày nhìn tưởng yên bình với lũy tre xanh, mái nhà tranh thấp thoáng sau vườn chuối, nhưng đêm xuống, cả vùng quê chìm trong sự căng thẳng đến nghẹt thở. Địch đóng đồn cách làng chưa đầy năm cây số. Chúng thường mở những cuộc càn quét bất ngờ để truy tìm cán bộ và bộ đội du kích. Người dân trong làng đã quen với tiếng giày đinh, tiếng xe bọc thép nghiến trên mặt đường đất, quen cả với những tiếng quát tháo bằng thứ giọng lơ lớ đáng sợ. Nhưng điều đáng sợ nhất không phải tiếng súng. Mà là sự im lặng. Mỗi khi có tin địch sắp càn vào làng, cả Đông Khê như biến thành một thế giới khác. Không tiếng chó sủa. Không tiếng trẻ con khóc. Không ai gọi nhau ngoài ngõ. Những cánh cửa đóng kín, ánh đèn dầu bị che lại bằng mo cau hoặc tấm vải đen. Người lớn nhìn nhau bằng ánh mắt căng thẳng. Trẻ con được dặn không được nói một lời. Trong ngôi nhà nhỏ cuối làng, bà cụ Tư đang ngồi bên bếp tro đã nguội lạnh. Trước mặt bà là chiếc khăn nâu cũ kỹ của người con trai đã hy sinh năm trước. Bên cạnh bà là thằng bé Lâm, cháu nội mới mười hai tuổi. – Nội ơi… sao ai cũng sợ vậy? Bà Tư vuốt mái tóc cháu: – Không phải sợ đâu con… người ta đang giữ làng. Lâm không hiểu hết. Nó chỉ thấy mọi người đột nhiên ít nói. Những tiếng cười biến mất khỏi xóm nhỏ. Ngay cả bác Hai thợ mộc vốn hay kể chuyện tiếu lâm cũng trở nên lặng lẽ. Chiều hôm ấy, anh du kích tên Thành bí mật trở về làng. Anh mặc bộ quần áo nâu sẫm, chân lấm đầy bùn đất. Gương mặt gầy rộc vì nhiều ngày bám rừng. Anh ghé từng nhà báo tin: – Đêm nay địch càn lớn. Bà con chuẩn bị hầm trú. Nếu có chuyện gì cũng tuyệt đối không được khai. Không ai hỏi thêm điều gì. Chỉ có những cái gật đầu lặng lẽ. Đêm xuống rất nhanh. Từ phía đồn giặc vọng lại tiếng động cơ xe cơ giới ầm ì. Tiếng chó sủa xa xa rồi bỗng tắt hẳn. Cả làng chìm trong bóng tối đặc quánh. Bà Tư kéo Lâm xuống căn hầm bí mật dưới nền bếp. Hơi đất lạnh buốt. Trên đầu họ, tiếng chân người chạy vội ngoài ngõ. Rồi tiếng súng nổ. Đoàng! Một loạt đạn xé tan màn đêm. Lâm giật bắn người. Nó bấu chặt lấy tay bà nội. Tiếng quát tháo của lính địch vang lên: – Bao vây hết! Không cho ai chạy! Tiếp đó là tiếng cửa nhà bị đạp tung. Tiếng khóc trẻ con. Tiếng phụ nữ la thất thanh. Nhưng rồi… Mọi thứ lại chìm vào sự im lặng kỳ lạ. Bọn lính lục soát từng căn nhà. Chúng kéo ông Năm ra giữa sân đình vì nghi ông nuôi giấu cán bộ. Tên chỉ huy dí súng vào ngực ông: – Việt Minh ở đâu? Ông Năm im lặng. Hắn tát mạnh khiến ông ngã dúi xuống đất. – Nói! Ông vẫn không đáp. Cả sân đình chỉ còn tiếng gió thổi qua những tàu lá chuối rách tả tơi. Tên chỉ huy nổi giận. Hắn cho lính trói ông vào cột đình rồi tiếp tục tra hỏi. Nhưng đáp lại vẫn là sự im lặng. Không phải chỉ của ông Năm. Mà của cả ngôi làng. Những người đàn bà ôm con cúi mặt. Những cụ già đứng nép bên hiên. Không ai hé môi nửa lời. Sự im lặng ấy khiến quân địch bắt đầu hoang mang. Chúng không biết ai là du kích, ai là dân thường. Gương mặt nào cũng bình thản đến lạnh lùng. Ở cuối làng, anh Thành cùng ba du kích khác đang ẩn trong hầm bí mật dưới chuồng trâu nhà bà Tư. Mồ hôi anh chảy dài trên trán. Chỉ cần một người khai ra, cả đội sẽ bị bắt. Lâm nằm trong hầm nghe rõ từng tiếng chân giày đinh trên nền đất. Nó run lên vì sợ. Bỗng có tiếng đập cửa dữ dội. – Mở cửa! Bà Tư bước lên khỏi hầm. Cánh cửa vừa hé, ba tên lính đã xông vào lục soát. Chúng hất tung chum gạo, đâm lê vào đống rơm rồi soi đèn khắp nơi. Một tên dừng lại trước nền bếp. Hắn nheo mắt. Dưới lớp tro nguội có dấu chân mới. Tim Lâm đập thình thịch. Tên lính chĩa súng xuống nền bếp: – Dưới này có gì? Bà Tư bình thản: – Hầm tránh bom. – Mở ra! Bà chậm rãi nhấc tấm ván. Bên dưới chỉ có Lâm đang co ro ôm chiếc chăn cũ. Không có ai khác. Tên lính gằn giọng: – Còn ai nữa? Bà Tư nhìn thẳng vào mắt hắn: – Chỉ có cháu tôi. Hắn nhìn quanh thêm lần nữa rồi bỏ đi. Khi tiếng chân xa dần, Lâm mới biết lưng áo mình đã ướt đẫm mồ hôi. Nó không hiểu bằng cách nào bà nội có thể bình tĩnh đến thế. Sau này nó mới biết, ngay trước khi lính vào, anh Thành và đồng đội đã chui qua đường hầm bí mật thông ra bờ ao phía sau vườn. Cuộc càn quét kéo dài đến gần sáng. Địch đốt mấy căn nhà ven làng vì nghi chứa lương thực cho du kích. Khói đen cuồn cuộn bốc lên giữa trời đông xám xịt. Tiếng khóc bắt đầu vang lên. Nhưng điều kỳ lạ là không ai oán trách. Người dân lặng lẽ cùng nhau dập lửa, dựng lại mái tranh, chia cho nhau từng bát gạo cuối cùng. Ông Năm bị đánh đến gãy hai chiếc răng nhưng vẫn không hé nửa lời. Khi quân địch rút đi, anh Thành từ bờ tre trở về. Anh đứng giữa sân đình nhìn mọi người mà nghẹn ngào: – Nhờ bà con… anh em tôi mới sống được. Không ai nói gì. Bà Tư chỉ chậm rãi nhóm lại bếp lửa. Ngọn lửa nhỏ bập bùng soi gương mặt những người dân gầy gò nhưng cứng cỏi. Lâm ngồi bên nội, lần đầu tiên nó hiểu sự im lặng đáng giá đến nhường nào. Đó không phải sự sợ hãi. Mà là lòng can đảm. Can đảm đến mức không cần nói thành lời. Nhiều năm sau, chiến tranh kết thúc. Lâm trở thành một người lính thực thụ. Nó đi qua nhiều chiến trường, chứng kiến bom rơi đạn nổ, thấy biết bao đồng đội ngã xuống. Nhưng ký ức ám ảnh nhất trong cuộc đời nó vẫn là đêm đông ở làng Đông Khê năm ấy. Đêm mà cả ngôi làng im lặng trước họng súng quân thù. Đêm mà những con người tay không đã bảo vệ cán bộ bằng chính sự gan góc của mình. Mỗi lần trở về quê cũ, Lâm lại đứng thật lâu bên sân đình. Cây đa già vẫn còn đó. Con sông nhỏ vẫn lững lờ trôi. Chỉ có nhiều người năm xưa đã không còn nữa. Bà Tư mất trong một mùa lúa chín. Ông Năm cũng qua đời sau ngày hòa bình ít lâu. Nhưng sự im lặng của họ vẫn còn mãi. Một sự im lặng mạnh hơn tiếng súng. Một sự im lặng đã góp phần giữ lấy quê hương trong những năm tháng đen tối nhất của chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
SỰ IM LẶNG TRƯỚC NHỮNG ĐỢT CÀN QUÉT | Câu chuyện thời hoa lửa