Bài viết

Sự Sống Dưới Lòng Đất

Năm 1967 tại vùng đất thép Vĩnh Linh, quân và dân ta phải dời mọi sinh hoạt xuống hệ thống địa đạo sâu dưới lòng đất để tránh mưa bom bão đạn. Giữa lúc trận địa phía trên đang bị cày xới dữ dội, chị Mai đã dũng cảm vượt qua cơn đau đẻ dồn dập trong căn hầm chật hẹp, tối tăm. Tiếng khóc chào đời lanh lảnh của đứa trẻ cất lên xuyên qua tiếng bom rầm rập, trở thành biểu tượng cho mầm xanh của sự sống và niềm hy vọng bất diệt nảy nở ngay giữa lòng đất chết.

Lâm Đồng28/04/2026xã Đoàn Hàm Thuận Nam (xã Đoàn Hàm Thuận Nam)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1967, vùng đất thép Vĩnh Linh (Quảng Trị) bị cày xới không còn một ngọn cỏ do những trận mưa bom rải thảm [1, 2]. Mọi sinh hoạt, chiến đấu của quân và dân ta đều chuyển xuống hệ thống địa đạo sâu hàng chục mét dưới lòng đất [1, 3].Trong căn hầm chật hẹp chỉ vừa vài người ngồi, chị Mai đang oằn mình chống chọi với những cơn đau đẻ dồn dập. Chồng chị đang chiến đấu ở một mâm pháo trên mặt đất, còn xung quanh chị lúc này là bác sĩ quân y tên Hùng và hai nữ du kích.Căn hầm rung lên bần bật sau mỗi đợt bom nổ. Đất đá lả tả rơi xuống. Ánh sáng duy nhất trong hầm là ngọn đèn dầu hỏa tù mù, được che chắn cẩn thận để không lọt ra ngoài."Cố lên Mai, sắp thấy đầu em bé rồi! Hít sâu vào em!", bác sĩ Hùng vừa lau mồ hôi trên trán vừa động viên.Chị Mai cắn chặt chiếc khăn rằn đến bật máu để không thét lên. Chị biết, một tiếng động lớn lúc này có thể làm lộ vị trí của cả đoạn hầm. Giữa lằn ranh của sự sống và cái chết, người mẹ trẻ dồn hết chút sức tàn cuối cùng."Oaaaa... Oaaaa...!"Tiếng khóc chào đời trong trẻo, lanh lảnh vang lên, xuyên qua cả tiếng bom rầm rập phía trên nóc hầm. Đó là một bé trai bụ bẫm. Bác sĩ Hùng run rẩy đón lấy đứa bé, cắt rốn bằng chiếc kéo dã chiến đã được luộc kỹ trong chiếc ca nhôm.Chị Mai đón lấy con, nước mắt trào ra hòa cùng mồ hôi và bụi đất trên má. Giữa bóng tối dày đặc của lòng đất và sự tàn khốc của chiến tranh, tiếng khóc của đứa trẻ như một khúc ca khải hoàn, minh chứng cho sức sống mãnh liệt của một dân tộc không bao giờ chịu khuất phục.Nửa thế kỷ trôi qua, đứa bé sinh ra trong lòng địa đạo năm ấy nay đã là một kỹ sư thành đạt. Mỗi năm cứ đến ngày thương binh liệt sĩ, anh lại cùng mẹ quay về thăm lại khúc hầm xưa, thắp nén hương tri ân những người đã ngã xuống để bảo vệ mầm xanh của sự sống.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn