Bài viết

Sự tàn khốc của chiến tranh

Một buổi sáng giáp Tết, đơn vị nhận lệnh tiến vào một khu vực đang giao tranh ác liệt. Ai cũng hiểu trận này sẽ không dễ dàng. Khi tiếng súng đầu tiên vang lên, cả cánh rừng rung chuyển. Đạn bay xé gió, khói súng cay nồng. Ông cùng đồng đội băng lên giữa làn đạn, đất đá tung lên mù mịt. Trận đánh kéo dài đến chiều. Khi tiếng súng dần lắng xuống, rừng trở lại im ắng nhưng nặng nề. Nhiều người không còn đứng dậy nữa. Ông ngồi tựa gốc cây, người lấm lem bùn đất, nhìn những khoảng trống trong hàng n

Ninh Bình09/05/2026Đỗ Mạnh Dũng (10A3)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chuyện xảy ra vào năm 1968,ông là Nguyễn Văn Nguyên. Khi ông vừa tròn hai mươi hai tuổi và theo đơn vị hành quân vào chiến trường miền Nam. Miền Nam năm ấy đầy khói lửa. Những cánh rừng cao su trải dài, đất đỏ bám chặt vào đôi dép cao su đã mòn gót. Mùa khô nắng cháy da, còn đêm xuống thì rừng tối đen, chỉ nghe tiếng côn trùng và tiếng súng vọng xa. Đơn vị của ông đóng quân ven một con suối nhỏ, ngày hành quân, đêm mắc võng ngủ giữa rừng. Một buổi sáng giáp Tết, đơn vị nhận lệnh tiến vào một khu vực đang giao tranh ác liệt. Ai cũng hiểu trận này sẽ không dễ dàng. Khi tiếng súng đầu tiên vang lên, cả cánh rừng rung chuyển. Đạn bay xé gió, khói súng cay nồng. Ông cùng đồng đội băng lên giữa làn đạn, đất đá tung lên mù mịt. Trận đánh kéo dài đến chiều. Khi tiếng súng dần lắng xuống, rừng trở lại im ắng nhưng nặng nề. Nhiều người không còn đứng dậy nữa. Ông ngồi tựa gốc cây, người lấm lem bùn đất, nhìn những khoảng trống trong hàng ngũ mà lòng quặn thắt. Tuổi trẻ của họ đã nằm lại giữa rừng sâu năm ấy. Sau năm 1968, ông còn đi qua nhiều trận khác, nhưng ký ức về mùa xuân năm đó thì không bao giờ phai. Giờ tóc đã bạc, mỗi lần nhớ lại, ông vẫn thấy rõ màu đất đỏ, nghe rõ tiếng gió rừng và cảm nhận được nhịp tim gấp gáp của chàng trai hai mươi hai tuổi ngày nào.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn