SỰ THẬT VỀ CÂU CHUYỆN TA RÚT QUÂN KHỎI THÀNH CỔ QUẢNG TRỊ
SỰ THẬT VỀ CÂU CHUYỆN TA RÚT QUÂN KHỎI THÀNH CỔ QUẢNG TRỊ
Quân ta giữ được thị xã Quảng Trị trong suốt 81 ngày đêm đó cũng là một kỳ tích phi thường. Theo tôi các anh đều xứng đáng được tuyên dương Anh Hùng. Ngày cuối cùng 16/9 ta rút quân khỏi thị xã đó là hợp lý bởi thịt da nào chống được sắt thép? Tinh thần nào chống được " giặc trời " ( mùa mưa )?.Và hợp tình bởi đỡ gây tang tóc đau thương cho nhau kể cả các anh bên kia chiến tuyến.
Ngày ấy máy bay, tầu chiến, pháo binh của Mỹ nhiều lắm, đồng nghĩa với bom đạn của Mỹ nhiều lắm. Cộng với mùa mưa của miền Trung thì thôi rồi khỏi cần nói, khủng khiếp dễ sợ. Khổ nỗi bộ đội chúng tôi muốn vào được thị xã thì lại phải bơi qua sông Thạch Hãn, mà mùa này nước sông chẩy xiết nguy hiểm vô cùng. Tóm lại bộ đội chúng tôi không phải là Siêu Nhân, rút quân là đúng rồi, còn người còn của tôi cho đó là sự lựa chọn thông minh. Vấn đề Ai là người dám đưa ra lệnh " rút quân ". Đây là cụm từ tối kỵ người đó sẽ bị quy ngay cho cái tội " Sợ chết ". Ấy vậy mà vẫn có Thủ trưởng không sợ kỷ luật dám nghĩ, dám làm, dám chịu trách nhiệm.Chung quanh câu chuyện Ai ra lệnh rút quân? Đến ngày nay vẫn còn tranh cãi. Có người bảo đại tá Hoàng Thiện chính ủy e95 f325. Lại có người bảo đại tá Nguyễn Hải Như tham mưu trưởng e48 f320b. Hai ông đều có lý của hai ông thật khó biết Ai đúng? Ai sai?Tôi cũng điểm qua vì sao có chiến dịch 81 ngày đêm bảo vệ thành cổ thị xã là như vầy : Ngày 30/4 ta mở màn chiến dịch giải phóng Quảng Trị bấy giờ chỉ có sư đoàn 308 của tôi và sư đoàn 320b, sư đoàn 304 của bạn. Sau một tháng trời quyết tử 10 giờ sáng ngày 28/4 sư đoàn 308 của tôi đã làm chủ được thị trấn Đông Hà. Một căn cứ mà Mỹ và quân đội VNCH thường rêu rao " Bất khả xâm phạm ". Đông Hà mất đi khác nào con rắn bị cụt đầu. Quả nhiên ba ngày sau, tức ngày 01/5 Quảng Trị hoàn toàn được giải phóng.Tôi cũng xin sơ lược tình hình mặt trận Quảng Trị năm 1972 : Sau ngày giải phóng Quảng trị bộ điều động thêm sư 325 ở ngoài Bắc vào, ý đồ sẽ đánh chiếm tỉnh Thừa Thiên Huế. Cụ thể là một bộ phận của sư 304, sư 320b đã vào tới Phong Điền. Trung đoàn 88, trung đoàn 36 của sư đoàn tôi 308 đã vào tới Mỹ Chánh.Nhưng rồi hỏa lực của Mỹ quá mạnh, quân ta thì cũng đã mệt nhoài sau tháng trời chiến đấu, cộng với sự chuẩn bị về hậu cần của ta chưa đáp ứng, nên không thể chiến đấu giải phóng Thừa Thiên Huế ngay được.Nghe tin từ tình báo : Quân đội VNCH sẽ tái chiếm Quảng Trị. Lập tức mặt trận B5 lệnh cho e48 f320 quay về thị xã kết hợp cùng với hai tiểu đoàn địa phương là k8 và k3 triển khai tác chiến.Quả nhiên ngày 28/6 Mỹ và quân đội VNCH mở cuộc hành quân tái chiếm Quảng Trị. Ngày đầu và ngày thứ hai họ chỉ hành quân tới cầu Bến Đá cách thị trấn Hải Lăng 4 km. Ngày sau tức 30/6 trung đoàn 102 của tôi nổ súng. Do trinh sát nắm địch không chắc, hay do địch nghi binh? Nên trận này bộ binh trung đoàn tôi hy sinh hết bởi trời đã sáng không ai chạy kịp với xe tăng và trục thăng của Mỹ đuổi theo. Ngày 02/7 khối trực thuộc và đại đội hỏa lực may mắn còn sống sót được lệnh lui về tuyến sau cách cao điển 28 chừng 3 km. Ngày 05/7 e102 của tôi bị bao vây không còn lối thoát, lệnh của trung đoàn : " Ai có quần áo mới hơn mặc vào còn lại chôn hết. Tất cả tử thủ tại chỗ ". Ngày 07/7 một đại đội thám báo bất ngờ tới sát trung đoàn bộ. Khẩu đội 01 C14 của tôi phát hiện và vội vàng bắn tới gần 50 quả đạn 82 ly đại đội thám báo bị tiêu diệt hoàn toàn. Tranh thủ lệnh cả e102 của tôi vội rút lui vào sâu trong rừng chừng 02 km, ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm sau bao nhiêu ngày bị bao vây đến ngột thở.Ngày tiếp theo một tiểu đoàn lính Dù hành quân tới khu La Vang, ngã ba Long Hưng ngay lập tức bị d03 e48, f320 đánh bật buộc họ phải bỏ chạy toán loạn thoát thân. Ngày 07/7 d01 e48 vừa hành quân tới Quy Thiện nổ súng kịp thời đánh tan tác tiểu đoàn 08 (Ó Biển). Nói chung lữ đoàn Dù hành quân tới đâu cũng bị chặn đánh.Lúc này Bộ lệnh cho sư đoàn 312 từ Lào hành quân về VN, chưa kịp nghỉ ngơi thì Bộ lại điều gấp về Quảng Trị. Như vậy chiến trường thị xã Quảng Trị nhỏ xíu mà giờ đã có tới 05 Sư đoàn chủ lực của bộ ( f308, f320, f325, f312, f304 ). Mặt trận B5 điều động thêm f325 vào thành cùng f320 và k3, k8 kết hợp chiến đấu. Ngày 13/7 d04 e95 vượt sông Thạch Hãn. Ngày 17/7 d06 e95 vượt sông tiếp cũng an toàn. Nhưng vì khẩn cấp ngày 23/7 d05 e95 vượt sông giữa ban ngày nên bị pháo VNCH bắn tới tấp làm d05 thiệt hại nặng nề trong đó có tiểu đoàn trưởng bị thương.Tướng Lê Trọng Tấn quyết định thành lập " Ban Chỉ Huy Hỗn Hợp ". Chỉ định thiếu tá Lê Quang Thúy nguyên trung đoàn trưởng e48, f320 làm Trung đoàn trưởng ban chỉ huy hỗn hợp. Thiếu tá Hoàng Thiện nguyên chính ủy e95, f325 làm chính ủy ban chỉ huy hỗn hợp.Lúc này cuộc chiến mỗi ngày một thêm ác liệt, bộ đội ta hy sinh và bị thương quá nhiều. Mang tiếng là thành cổ hiện có tới 08 tiểu đoàn bộ binh. Theo biên chế mỗi tiểu đoàn phải có ít nhất 240 tay súng, nhưng thực tế có lúc một tiểu đoàn chỉ có 15 tay súng, thậm trí có lúc chỉ còn 07 tay súng.Bước sang tháng 9 là tháng quân ta trong thị xã sư đoàn nào lính cũng mệt nhoài muốn đứt hơi : Quân số thiếu, đạn dược thiếu, lương thực thiếu, nước non thiếu, bông băng thiếu... Tất cả đều thiếu thốn trầm trọng. Đã thế mùa mưa nước ngập hầm, lũ sông Thạch Hãn dâng cao chẩy xiết tất cả đều bất lợi cho bộ đội. Gần như đơn vị nào cũng có anh đảo ngũ vì không thể chịu nổi. Ngược lại về phía Mỹ và quân đội VNCH ngày 27/7 họ vừa điều động 03 lữ đoàn TQLC thay sư đoàn Dù nên họ rất khỏe. Chỉ trong 4 ngày cuối ( 9; 10; 11; 12 ) quân đội VNCH đã vượt được vào thành 4 lần. Dù 4 lần họ đều bị bộ đội đánh bật, nhưng cũng là thể hiện rõ ràng quân ta khó mà chịu đựng nổi giữ cổ thành. Ngày 13/9 bỗng im áng bất thường, nhưng đó là một chiến thuật của họ... Họ củng cố lại hầm hào và quả nhiên ngày 15/9 quân đội VNCH mở cuộc tấn công trên quy mô lớn từ ba hướng, bộ đội không thể chống đỡ được và họ đã tràn ngập vào ba góc thành. Giờ chỉ còn một góc Đông do K3 tỉnh đội Quảng Trị và d02 e48 f320 trấn giữ. Tình thế lúc này thật nguy cơ mất thành. Tính mạng bộ đội lúc này thật mong manh như ngàn cân treo trên sợi tóc, xét thấy không thể trụ nên " Lệnh Rút ".Mỹ lại tăng cường pháo hạm đội 7 ngoài khơi và nhiều lượt máy bay b52 ngày đêm băm vằn thị xã lát như tương. Báo chí phương tây đã từng nói : " Thị xã Quảng Trị chưa đầy ba km vuông, mà phải gánh chịu đựng bằng bẩy quả bom nguyên tử mà Mỹ thả xuống Nhật Bản trong thế chiến thế giới thứ hai ".THEO LỜI KỂ của đại tá chính ủy Hoàng Thiện : " Tôi đã ba lần gửi thư về sư đoàn, báo cáo về tình hình thực tế... Và xin ý kiến rút quân khỏi thành cổ. Thế là tôi bị quy cái tội dao động. Ngày 13/9 tôi bơi qua sông về Nhan Biểu trình bầy cụ thể với tham mưu trưởng sư đoàn là anh Việt, sư đoàn lại ghép tôi thêm tội sợ chết. Bất chớp lệnh tôi quay về thành cổ triệu tập ban chỉ huy và tôi quyết định cho rút ngay trong đêm nay 16/9 ".THEO LỜI KỂ của tham mưu trưởng Nguyễn Hải Như trong tập " Hồi ký " nhà xuất bản văn học : " Ngày 13/9 anh Hoàng Thiện bỏ về Nhan Biểu và không thấy quay về. Tình thế quá nguy ngập tối 15/9 tôi triệu tập 06 đồng chí trong ban chỉ huy quyết định rút quân ".Vậy là bộ đội ta đã rút quân. Nhưng có một điều tôi cũng muốn làm sáng tỏ : Tại sao còn để sót lại c01, d01, e48, f320? Để rồi đại đội 01 trong tình thế sống dở, chết dở. Một đại đội có hơn mười người vài ba khẩu súng AK làm sao chọi nổi đại đội TQLC với 02 xe tăng M48, 02 xe bọc thép M113 yểm trợ. Cuối cùng chính trị viên Sỹ cùng vài chiến sỹ nữa phải chết oan. Đại trưởng Đàm Văn Mai, trung đội trưởng Dong, chiến sỹ Sơn, Dự, Quỳ... Bị bắt tù giam Phú Quốc, đến tháng 3/1973 được trao trả tù binh theo hiệp định Paris 1973. Đặc biệt anh Phạm Hùng Phong 01 mảnh đạn vào thái dương, 01 mảnh vào mắt. 02 viên đạn AR 15 vào hai chân rất nặng. Anh Định 01 mảnh vào mặt, 01 mảnh vào bụng ruột lòi ra một đống rất nặng tưởng chết. Hai anh nhờ được bác sỹ Quân y TQLC cứu sống kịp thời. Sau đó các anh được chở thẳng ra bệnh viện Nguyễn Tri Phương ở Huế. Hai ngày sau các anh được chuyển ra Tông Y Viện Duy Tân Đà Nẵng bằng máy bay C130. Các anh được hưởng quy chế của LHQ 01 USD/01 ngày. Thuốc thang, ăn uống, chăm sóc bình đẳng như thương phế binh VNCH. Anh phong được bác sỹ quân y Thân Trọng Minh Khánh người Bắc 54 phố Hàng Đào đồng hương Hà Nội cảm tình hết lòng cứu chữa nên không bị cưa chân và khoét mắt. Sau này anh có sang Mỹ nhờ người quen tìm gặp lại ân nhân bác sỹ Khánh mà không tìm được. Mãi gần đây anh viết bài đăng lên mạng xã hội và rất may mắn anh đã gặp lại bác sỹ Khánh trên Messenge và hứa năm tới 2026 sẽ sang Mỹ gặp lại bác sỹ và gia đình.LỜI BÌNH : Ông Hoàng Thiện và ông Nguyễn Hải Như ai là người ra quyết định rút quân?Ông Nguyễn Hải Như nói ông Thiện không quay về là đúng hay không đúng?Đúng hay không đúng thì mọi chuyện cũng đã qua rồi, nhưng tôi muốn Sự Thật phải được trả về cho Lịch Sử.Nói tóm lại chuyện đã qua rồi, vấn đề không phải là tranh công, đổ lỗi cho nhau mà là tôi xin nhắc lại : " Sự Thật phải trả về cho Lịch Sử ". Cũng là để cho quân đội ta một bài học xương máu, đừng vì thành tích mà để bao chiến sỹ phải chết oan uổng. Biết đâu rút ra lại là thành công như trong trận Điện Biên Phủ năm 1954 ta kéo pháo vào rồi ta lại phải kéo pháo ra.Năm mươi ba năm đã qua, hôm nay ngồi nghĩ lại hình ảnh xưa cứ hiện về... May mắn cho tôi ở sư đoàn 308 đang chiến đấu trong thị xã. Đúng 4 giờ sáng ngày 01/9 tôi bị thương tại bốt Gia Long, mãi đêm 03/9 tôi mới được cáng ra bờ sông Thạnh Hãn. Thế là được sống trở về với Mẹ và được vĩnh biệt chiến trường thị xã Quảng Trị nơi cái gọi là : " Cối Xay Thịt " không thể nào quên...Năm mươi ba năm rồi tôi vẫn thầm cám ơn thủ trưởng nào đã quyết định cho rút quân về bên kia bờ Thạch Hãn. Một quyết định nhân đạo đã cứu sống hàng ngàn người lính kể cả các anh bên kia chiến tuyến. Một quyết định dũng cảm bất chớp kỷ luật QĐ rất nặng có thể bị tù đầy, hoặc có thể bị mất hết chức vụ.



