Khác

Sự thật về X.30 TẬP MỘT PHẦN 4

Giới thiệu Tác phẩm: Sự thật về X.30 Tác giả: Đặng Thanh TIỂU THUYẾT TƯ LIỆU TÌNH BÁO Viện văn hóa nghệ thuật Việt Nam và nhà xuất bản Văn hóa.

Quảng Ninh30/03/2026Bùi Thị Thùy Linh (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Tiên Yên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

TẬP MỘT: BIẾN ĐỔI (PHẦN 4)

Đờ-ra-pi-ê đọc xong nhưng vẫn cầm lá thư trong tay, nhìn Phan Thúc Định rồi hỏi:

– Con vô bằng chi?

– Thưa Đức Cha, con đi chuyến xe lửa đêm.

– Lấy vé có khó không?

– Thưa Đức Cha, cũng dễ thôi ạ.

– Có bị ai hỏi han chi không?

– Thưa Đức Cha, lúc ra cửa ga có người hỏi giấy. Ai có đủ giấy tờ thì được đi.

– Cơ quan nào cấp giấy cho con?

– Thưa Đức Cha, ông Nhu lo cho con tất cả.

Vừa nói, Định lấy trong chiếc ví ra tờ giấy chứng nhận là nhân viên Thư viện Quốc gia và cái thẻ thông hành của Công an cấp đưa cho Đờ-ra-pi-ê xem.

Ống ta nhìn chiếc ảnh trong chứng minh thư, rồi liếc nhìn Phan Thúc Định, mỉm cười:

– Trông con khôi ngô lắm! Con đã có gia đình chưa?

Phan Thúc Định đỏ mặt:

– Thưa Đức Cha, con chưa nghĩ đến.

Đờ-ra-pi-ê ra vẻ tò mò:

– Vì sao? Con hãy nói cho Đức Cha nghe.

– Thưa Đức Cha, thời kỳ còn đi học con chỉ biết học sao cho thi đỗ sau này ra làm quan, lúc đó sẽ có vợ đẹp, tiền nhiều. Vì thế, con chưa nghĩ đến chuyện lập gia đình. Còn bây giờ lại khác, thù nhà chưa trả, con không thấy thích thú gì nghĩ đến chuyện yêu đương.

Đờ-ra-pi-ê hỏi sang chuyện khác:

– Thời kỳ thầy con làm quan đã trị nhậm ở những nơi nào?

– Thưa Đức Cha, thày con xuất thân ở trường Hậu Bổ ra làm tri huyện Phú Lộc, rồi tri phủ Triệu Phong, nhờ có công đốc thuế, bắt phu đưa sang Tân Thố Giới1 cho các quan Tây nên bốn năm sau được thăng chức Tuần vũ Hà Tĩnh.

– Năm thầy con về trị nhậm ở Hà tĩnh con mấy tuổi?

– Thưa Đức Cha, thời kỳ này con lên sáu.

– Như vậy năm nay con hai mươi tuổi?

– Thưa Đức Cha, vâng ạ.

– Mẹ con giờ ở đâu?

Phan Thúc Định chớp mau mắt, giọng nói xót xa:

– Thưa Đức Cha, sau ngày thầy con bị Viột Minh sát hại thì nhà cửa, ruộng đất cũng bị tịch thu sạch. Mẹ con phải chạy về Anh Sơn2, nương nhờ nhà cậu ruột con. Đã mấy tháng nay biệt vô âm tín.

– Vô đây con ở nhà ai?

– Thưa Đức Cha, ở Huế còn có một số bạn bè quen biết cũ của thầy con, nên con tìm đến.

– Người ta có hỏi con vô đây làm chi không?

– Thưa Đức Cha, có. Con nói con vô chơi và giấu chuyện thầy con đã mất.

Đờ-ra-pi-ê thong thả đút lá thư vào ngản bàn, lấy thuốc lá ra hút. Ỏng ta trầm ngâm suy nghĩ một lúc, rồi chậm rãi nói:

– Ta thấy hoàn cảnh của con thật đáng thương. Nhưng ngặt một điều là con không theo đạo, nên có khó cho ta. Vậy, con hãy chờ đến ngày kia, khi đoàn đại biểu của địa phận Hà Nội vô, ta hỏi xem nếu họ chịu thì ta xin cho con là đại biểu không chính thức của Hội nghị sắp tới. Giờ đây, con trở về nhà quen, nhớ tuyệt đối không được nói cho ai biết là con đã đến gặp ta. Nếu có người quen hỏi, thì con cứ trả lời với họ như con vừa trả lời cho ta.

Phan Thúc Định "dạ”, rồi với giọng cung kính, anh hỏi:

– Thưa Đức Cha, con còn có dịp nào được phép trở lại đây hầu Đức Cha không ạ?

Đờ-ra-pi-ê vui vẻ:

– Ba ngày nữa con hãy đến cũng vào giờ này, để ta cho con biết điều mà ta sẽ quyết định.

Nói xong, Đờ-ra-pi-ê đứng lên. Phan Thúc Định cũng đứng dậy cúi đầu chào, rồi lặng lẽ bước ra.

Đúng ba ngày sau, Phan Thúc Định trở lại gặp Đờ-ra-pi-ê.

Cũng như hai lần trước, khi đưa Phan Thúc Định vào, người nữ tu già khép cánh cửa phòng, rồi im lặng bước ra.

Phan Thúc Định cúi đầu lễ phép:

– Thưa Đức Cha, con có việc xin được trình bày lên Đức Cha.

– Việc chi con cứ nói.

– Con vừa đến thảm anh Hân3, được anh ấy cho biết ở Hà Nội ông Nhu bị công an Việt Minh gọi đến chất ván và đã bị cách chức Giám đốc Thư viện Quốc gia.

------------------

1. Tân Thế Giới: Nouvelle Calédonie, một hòn đảo thuộc Pháp ở miền Nam Thái Binh Dương.

2. Một huyện miền núi trung du của tỉnh Nghệ An.

3. Ngô Văn Hân, tốt nghiệp đại học dạy môn Văn ờ trường Khải Định (nay là trường Quốc Học) ở Huế Hân là người sáng lập ra Việt Nam Quốc Dân Đảng ở Thừa Thiên trong những năm đầu của thập kỷ 40.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn