“Sửa pháo trong đêm tối không ánh đèn”
“Sửa pháo trong đêm tối không ánh đèn”
“Sửa pháo trong đêm tối không ánh đèn” Đêm mùa đông vùng biên giới phía Bắc lạnh đến cắt da. Gió hun hút thổi qua những khe núi mang theo hơi sương buốt giá. Đại đội vừa hành quân vào điểm tập kết thì nhận được lệnh khẩn: một khẩu pháo 85mm của đơn vị bạn bị hỏng khóa nòng, không thể khai hỏa, trong khi trận địa đang cần gấp để phản kích. Đại úy Lương Đức Tràng, quyền đại đội trưởng đại đội 3 Tiểu đoàn 38, chỉ nói ngắn gọn:
— “Lên đường ngay. Không có pháo là anh em ngoài kia chịu thiệt.” Trận địa nằm lọt giữa hai dãy núi cao, hoàn toàn không thể dùng đèn vì sợ lộ vị trí. Pháo hỏng nặng sau nhiều giờ bắn liên tục, khóa nòng kẹt chặt, dầu mỡ khô, lại dính đầy bụi đạn. Hỏa lực địch vẫn thi thoảng bắn pháo sáng soi xuống, khiến mọi người phải nằm ép xuống đất rồi lại bật dậy làm việc. Không ánh đèn, ông Tràng cúi sát vào khẩu pháo, dùng đôi tay quen nghề để “nhìn bằng cảm giác”. Anh em trong tổ kỹ thuật vừa che chắn, vừa nín thở theo từng động tác của ông. Giữa đêm tối, tiếng đạn pháo rít qua đầu, tiếng đất đá bị xới tung xen lẫn tiếng ông dặn dò: — “Bình tĩnh… khóa nòng lệch 2 ly… giữ nguyên, tôi chỉnh lại chốt dẫn hướng.”
— “Cường, đưa cho tôi bộ dụng cụ số 3… không, bộ số 5, cái mỏ lết nhỏ ấy…” Găng tay ai cũng thấm nước và lạnh cóng, nhưng ông Tràng vẫn kiên trì. Mỗi khi pháo sáng lóe lên, ông tranh thủ liếc nhanh để định vị lại từng chi tiết, rồi lợi dụng lúc bóng tối trở lại để tiếp tục thao tác trong an toàn. Gần ba giờ sáng, sau hàng chục lần thử không thành, cuối cùng ông nghe được tiếng “cạch” rất nhỏ—tiếng của chốt khóa nòng vào đúng vị trí. Ông ngẩng lên, đôi mắt thấm mệt nhưng ánh lên niềm vui: — “Được rồi! Lắp lại đi, sẵn sàng khai hỏa!” Chỉ vài phút sau, khẩu pháo gầm lên giữa màn đêm, bắn những loạt đạn chính xác vào điểm địch vừa tăng cường quân. Ánh lửa đầu nòng sáng bừng như trả lời cho nỗ lực không biết mệt mỏi của tổ kỹ thuật. Người chỉ huy trận địa bắt chặt tay ông Tràng:
— “Nếu không có cậu, anh em chúng tôi đêm nay chẳng biết trông vào đâu.” Ông chỉ cười:
— “Còn pháo là còn sức cho bộ đội tuyến đầu. Trách nhiệm của chúng tôi là giữ cho nó sống.” Đêm ấy, giữa núi rừng âm u, đôi bàn tay của người đại úy thợ quân khí đã thắp lên một bông hoa lửa—ngọn lửa của ý chí, của trách nhiệm và của lòng tận tụy với chiến trường biên giới.



