Người có công giúp đỡ cách mạng

Sửa xe quân sự giữa bãi trống bom rơi

Sửa xe quân sự giữa bãi trống bom rơi

Lào Cai12/12/2025PHẠM THỊ THANH (ĐOÀN XÃ XUÂN QUANG)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Một buổi chiều đầu mùa mưa năm 1981, khi đơn vị ông Lương Đức Tràng đang hành quân lên điểm cao mới, chiếc xe máy quân sự chở đạn pháo bất ngờ khựng lại giữa bãi đất trống. Động cơ bốc khói, hộp số phát ra tiếng ken két lạ.

Đó là khu vực trống trải nhất, bị địch quan sát từ nhiều hướng trên ngọn núi đối diện. Chỉ cần xe dừng quá lâu, pháo địch có thể nã xuống bất kỳ lúc nào.

Người lái xe lo lắng chạy đến:

“Báo cáo Đại úy! Xe chết máy rồi, không đi nổi nữa. Nếu không đưa đạn lên đúng giờ thì pháo trận trên điểm cao sẽ không bắn được!”

Không chần chừ, ông Tràng lập tức lao tới, mở yên xe, nghiêng người kiểm tra hộp số. Bãi đất rộng im lặng đến rợn người, chỉ nghe tiếng máy thở gấp và tiếng gió ù qua tai. Những chiến sĩ khác nấp sau ụ đất gọi với ra:

“Anh Tràng! Lùi vào bìa rừng đi! Đứng giữa này nguy hiểm lắm!”

Ông chỉ khẽ lắc đầu:

“Không kịp đâu. Đạn phải lên trước khi trời tối.”

Không có dụng cụ đầy đủ, ông Tràng tháo luôn đôi giày bộ đội, dùng gót giày làm búa gõ lại chốt nối, rồi lấy mẩu dây thép trên thùng hàng quấn gia cố vào trục hộp số. Mồ hôi rơi hòa vào bụi đất, tay ông đen kịt dầu mỡ.

Đúng lúc ấy, pháo địch bắt đầu nã loạt đầu tiên xuống bãi đất trống. Đất đá tung lên sau lưng ông, nhưng ông vẫn ghì tay vào động cơ, quay thử trục máy:

“Cố lên… cố lên…”

Bất ngờ, tiếng động cơ “phành! phành! phành!” bật lên. Chiếc xe rung nhẹ rồi nổ máy mạnh mẽ trở lại.

Ông đập mạnh vào yên xe, nói lớn:

“Chạy ngay! Lên điểm cao!”

Chiếc xe tăng tốc lao đi, kéo theo cả đống bụi đất, vừa kịp thời mang đạn pháo lên tuyến trước đúng thời khắc quan trọng nhất. Đơn vị pháo binh đêm đó giữ vững trận địa, bắn chặn thành công đường tiến của địch.

Khi mọi chuyện qua đi, một chiến sĩ xúc động nói:

“Nếu không có anh Tràng sửa ngay giữa bãi bom, chắc trận địa tối đó nguy mất rồi.”

Nhưng ông Tràng chỉ cười nhẹ:

“Tôi chỉ làm việc của mình. Người lính kỹ thuật không được phép chậm trễ.”

Giữa bãi đất đầy nguy hiểm hôm ấy, bàn tay của ông đã giữ vững mạch chiến đấu cho cả đơn vị – một người lính thầm lặng nhưng mang trong mình trái tim và tinh thần của thép.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Sửa xe quân sự giữa bãi trống bom rơi | Câu chuyện thời hoa lửa