Sức mạnh của tình yêu
Năm 1974, sau 8 năm yêu và chờ đợi nơi chiến trường, ông Trần Công Thắng và bà Nguyễn Thị Nguyệt Ánh đã được gặp lại nhau và nên duyên vợ chồng. Họ từng là những chàng trai, cô gái tuổi đôi mươi xung phong ra chiến trận, cùng chiến đấu tại Trường Sơn. Mưa bom, bão đạn đưa đôi lứa đến gần nhau. Ông Thắng làm công binh đảm bảo thông suốt cho tuyến đường bên Tây Trường Sơn.
Còn bà Ánh lái xe vận tải bên Đông Trường Sơn. Tình yêu thời chiến, trong chiến tranh là điều gì đó rất khó diễn tả. Nó khiến cho bà Ánh dám đi qua những trọng điểm bắn phá ác liệt để hy vọng mình sẽ gặp người yêu. “Xông vào hiểm nguy mà tôi chẳng sợ sệt gì, chỉ háo hức, phấn chấn mong gặp được ông ấy”, bà kể. Còn trong bức thư gửi người yêu, ông Thắng tâm tình:
"Ánh, em thân yêu!
Mối tình của chúng ta đã được tròn hai xuân rồi nhỉ? Tình của chúng ta đẹp thật, đẹp như mùa xuân vậy. Thế mà giờ đây chúng ta sắp phải xa nhau. Vì nhiệm vụ công tác anh không được sống gần em nữa”.
Giản dị mà thiêng liêng như thế, tình yêu ấy đi qua chiến tranh, trở thành động lực để họ chờ đợi nhau.
Tại phòng trưng bày “Tình yêu trong chiến tranh” do Bảo tàng phụ nữ Việt Nam tổ chức, có 12 câu chuyện tình xúc động, và được đặt tên riêng. Câu chuyện tình yêu của vợ chồng nhà giáo Lê Nguyệt Bảo và Phạm Hoài Thủy (Gia Lâm, Hà Nội) được đặt tên là Khi Tổ quốc cần, họ biết sống xa nhau. Thầy giáo Phạm Hoài Thủy và cô giáo Lê Nguyệt Bảo gặp nhau và nên duyên chồng vợ từ một giải bóng chuyền tổ chức ở Lào Cai năm 1963. Cuộc sống vợ chồng hạnh phúc, năm 1972 đáp lại Lệnh Tổng động viên, kêu gọi tầng lớp trí thức lên đường nhập ngũ, nghe theo tiếng gọi non sông, thầy Phạm Hoài Thủy xếp bút nghiên, rời bục giảng lên đường đánh giặc. Khi ấy, họ đang có với nhau 2 người con và bà Nguyệt Bảo đang có bầu đứa con thứ 3.
Lá thư ông Trần Công Thắng gửi người yêu.Chồng đi bộ đội, bà ở nhà bươn trải để nuôi bố chồng mẹ chồng, em chồng, 2 đứa con và em bé sắp chào đời. Những cánh thư chính là sợi dây nối liền giữa hai đầu thương nhớ, giúp người tiền tuyến, người hậu phương có thêm động lực để hy vọng một ngày đoàn tụ. Xa nhau đằng đẵng 4 năm, dù người viết thư chủ yếu là chồng, còn bà Nguyệt Bảo không có thời gian viết vì quá bận, nhưng chưa một lần bà thôi tự hào về người chồng đi bộ đội. “Vì anh ấy được đi bộ đội mà tôi ở nhà cũng không nề hà bất kỳ chuyện gì để chăm sóc gia đình, trồng rau nuôi gà, có khi 2 giờ sáng vẫn còn đi bắt sâu”, bà nói.



