Sức mạnh từ cội nguồn
Trước ngày lên đường nhập ngũ vào chiến trường miền Nam, Lâm được cha đưa ra bờ sông đầu làng. Ông cụ không nói nhiều, chỉ cúi xuống, bốc một nắm đất phù sa màu mỡ bọc vào chiếc khăn tay nhỏ, buộc chặt rồi trao cho con: "Khi nào gian khổ quá, hãy nhớ về mảnh đất này, nơi tổ tiên mình đã đổ mồ hôi và máu để giữ gìn".
Lâm trân trọng đặt bọc đất ấy vào chiếc túi áo ngực bên trái, ngay phía trên trái tim mình. Suốt chặng đường xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước, qua những trận đói quay quắt, những cơn sốt rét rừng thập tử nhất sinh, mỗi khi mệt mỏi, Lâm lại áp bàn tay lên ngực áo. Cảm giác ấm áp, rắn rỏi của nắm đất quê hương như truyền thêm cho anh nghị lực phi thường.
Trong trận đánh giải phóng một thị xã ở miền Đông Nam Bộ, Lâm bị thương nặng do mảnh pháo. Khi đồng đội băng bó cho anh, họ thấy một bọc đất nhỏ thấm đẫm máu. Lâm thều thào: "Hãy chôn tôi cùng nắm đất này... và nhắn với cha tôi... tôi đã giữ trọn lời thề".
Lâm ra đi, nhưng nắm đất quê hương đã hòa cùng dòng máu đỏ của anh, thấm sâu vào lòng đất phương Nam. Tình yêu quê hương giản dị mà thiêng liêng ấy chính là thứ vũ khí tối tân nhất giúp những người lính vượt qua mọi giới hạn của bom đạn.



