Mẹ Việt Nam Anh hùng

Sức sống âm thầm nuôi dưỡng ngày toàn thắng

Đặng Thị MInh Ngọc

Tuyên Quang22/08/2026xã Vĩnh Am (xã Vĩnh Am)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm đầu của cuộc kháng chiến chống Pháp là những năm tháng đất nước phải đối diện với vô vàn khó khăn. Lực lượng kháng chiến vừa chiến đấu, vừa xây dựng hậu phương, vừa tìm cách bảo đảm lương thực, thuốc men và những điều kiện cần thiết để cuộc chiến có thể tiếp tục. Trong bức tranh ấy có bóng dáng của rất nhiều người phụ nữ.

Nguyễn Thị Năm được nhắc đến trong dòng những người phụ nữ góp sức cho hậu phương và hoạt động cách mạng thời kỳ đầu. Hậu phương khi ấy không phải là một nơi hoàn toàn bình yên. Bom đạn có thể tìm đến, vùng căn cứ có thể bị đánh phá, cuộc sống của người dân luôn đứng trước thiếu thốn và bất trắc.

Người phụ nữ phải đảm nhận rất nhiều công việc. Họ sản xuất lương thực, chăm sóc người bị thương, vận chuyển nhu yếu phẩm, bảo vệ cơ sở và giúp đỡ cán bộ. Một chuyến vận chuyển thành công có thể giúp một đơn vị duy trì hoạt động. Một bữa cơm đủ cho người lính sau ngày hành quân có thể trở thành nguồn động viên lớn. Một căn nhà giữ được bí mật có thể bảo vệ cả một cơ sở.

Những việc ấy không tạo ra tiếng nổ vang trời, nhưng chúng diễn ra mỗi ngày, nối tiếp ngày này qua ngày khác. Chính sự bền bỉ ấy đã tạo nên sức mạnh lâu dài cho cuộc kháng chiến.

Nhìn lại câu chuyện về Nguyễn Thị Năm, ta có thể hình dung những mái nhà đơn sơ, những cánh đồng, những chuyến đi trong đêm và những bàn tay phụ nữ lặng lẽ làm việc. Lịch sử không chỉ được viết ở nơi có chiến hào. Lịch sử còn được viết trong từng gian bếp, trên từng thửa ruộng và trong những con người bình dị biết đặt lợi ích của đất nước lên trên khó khăn riêng.

Tên tuổi của những người phụ nữ như Nguyễn Thị Năm vì thế gắn với một phần không thể thiếu của hậu phương kháng chiến – nơi âm thầm nuôi dưỡng sức mạnh để tiền tuyến có thể đứng vững.

Những năm đầu kháng chiến chống Pháp, hậu phương còn rất nghèo. Ruộng đồng phải tiếp tục sản xuất, người bị thương cần được chăm sóc, bộ đội cần lương thực và các tuyến liên lạc cần được giữ vững. Vì thế, người phụ nữ ở hậu phương không đứng ngoài cuộc chiến. Họ biến những công việc quen thuộc hằng ngày thành những phần việc phục vụ kháng chiến.

Nguyễn Thị Năm được nhắc đến trong dòng người phụ nữ đã góp sức như vậy. Một ngày có thể bắt đầu bằng việc ra đồng, nhưng sau đó là chuẩn bị lương thực, chăm sóc người bị thương hoặc hỗ trợ những người đang làm nhiệm vụ. Những chuyến đi đôi khi diễn ra trong đêm. Người phụ nữ phải gói ghém mọi thứ thật gọn, đi qua những đoạn đường khó khăn và trở về trước khi người khác kịp nhận ra mình đã rời nhà.

Hậu phương không có tiếng súng liên tục, nhưng hiểm nguy vẫn hiện diện. Một chuyến vận chuyển có thể gặp càn quét, một nơi trú chân có thể bị kiểm tra, một người bị thương cần được chăm sóc trong điều kiện thiếu thuốc men. Chính sự bền bỉ của những con người bình dị ấy đã giúp cuộc kháng chiến có thêm sức mạnh. Câu chuyện về Nguyễn Thị Năm vì thế không tách khỏi câu chuyện của những mái nhà, cánh đồng và làng quê đã âm thầm nuôi dưỡng chiến trường trong suốt những năm dài gian khó.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn