Sức Sống Duyên Hải Giữa Mưa Bom Bão Đạn
Câu chuyện kể về cuộc chiến đấu kiên cường, sáng tạo của quân và dân Duyên Hải trong những năm kháng chiến chống Mỹ. Giữa mưa bom bão đạn và chất độc hóa học tàn phá, họ không chỉ bám trụ mà còn chủ động đánh trả quyết liệt: từ những du kích nhỏ tuổi như em Khích 15 tuổi bắn hạ máy bay Mỹ, đến phong trào toàn dân thu nhặt bom đạn giặc để chế tạo vũ khí phản công. Bằng cả trái tim và khối óc, họ biến nỗi đau và sự hủy diệt thành sức mạnh, viết nên một huyền thoại về lòng dũng cảm và ý chí kiên cư

Cuộc đánh phá tàn bạo và ác liệt của Mỹ ngụy bằng không quân và pháo hạm từ đầu năm 1964 đã dồn Đảng bộ và nhân dân Duyên Hải vào tình trạng cực kỳ khó khăn về mọi mặt, làng xóm bị phá hủy, sản xuất đình trệ, cuộc sống vật chất bị thiếu kém, sinh mệnh con người bị đe dọa.
Nhưng Đảng bộ và nhân dân Duyên Hải quyết bám trụ địa phương, đánh lại địch và giành sự sống, đánh địch với cả trái tim và khối óc, đánh địch vì trách nhiệm bảo vệ căn cứ cách mạng, dù phải trải qua nhiều tổn thất, hy sinh nặng nề.
Phong trào đánh trả máy bay địch diễn ra sôi nổi đều khắp. Chống giặc đổ quân càn quét bằng trực thăng, tiểu đội du kích ấp Cồn Cù bắn rơi một trực thăng Mỹ ở kinh Dê Rò, được tỉnh tặng thưởng tiểu đội 12 khẩu súng trường K44. Em Cao Văn Khích ở Cồn Ông (Dân Thành) mới 15 tuổi đã vào du kích ấp. Em lãnh một khẩu súng K44, lúc đi rừng đốn củi đem súng theo, treo ở cành cây. Máy bay Mỹ đến ném bom ngay tại ấp, em Khích vào công sự bắn trả, hạ tại chỗ một máy bay khu trục của Mỹ đang bổ nhào ném bom, tên giặc lái tan xác. Anh Tây cán bộ nông dân ấp Láng Cháo (Dân Thành) bắn rơi một máy bay L.19 khi nó quay vòng rải truyền đơn và phóng thanh chiếu hồi.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Du kích xã Hiệp Thanh và du kích xã Trường Long Hòa bắn vào tốp máy bay khu trục Mỹ lên tới oanh tạc lúc nhá nhem tối. Anh em đã bắn tan xác 2 chiếc khu trục Mỹ khi chúng bổ nhào xuống ném loạt bom thứ hai. Trung đội nữ phòng không huyện và du kích Trường Long Hòa bắn rơi một Thần Sấm F.105. Chiếc F.105 đâm đầu xuống biển. Nhà thơ Nguyễn Bá khi tới vùng này đã tức cảnh nên bài thơ Sóng biển.
"Láng Nước có một sợi dây
Ba lần kéo xác máy bay vô bờ
Bà con còn dặn phòng hờ:
Để đó kéo nữa khỏi mua tốn tiền..."
Trên mảnh đất Duyên Hải bị xác xơ, vì chất độc hóa học hủy diệt gần hết hoa màu, cây rừng bị khô trụi, nhưng một sức sống mãnh liệt, một tinh thần phân công, tiến công dựa vào lòng đất đã bùng lên mạnh mẽ để tồn tại chiến đấu, chiến thắng.
Không chỉ đánh trả địch, nhân dân còn lấy bom đạn địch đánh lại địch. Đồng bào các ấp xã, các em thiếu nhi có phong trào lượm vỏ đạn, đạn lép cho công trường sản xuất vũ khí. Huyện còn tổ chức đội sưu tầm bom đạn lép để chế tạo ra mìn, lôi, chất nổ diệt địch. Du kích còn biết dùng bộc phá thổi nguyên quả bom napalm vào thiêu hủy đồn giặc. Có trái bom 500 kg nằm sâu dưới lòng đất nhưng chỉ trong vòng 2 ngày, đồng bào đã đem lên đưa vào công trường. Nhiều cán bộ chiến sĩ công trường của Duyên Hải đã hy sinh, thân xác không còn một mảnh nhỏ, trong lúc đang ôm quả bom vặn kíp nổ. Có sự hy sinh ấy mới có phong trào lấy bom đạn địch trở lại diệt địch.
Sự bám trụ không thể lay chuyển của nhân dân vùng đất giải phóng có tác động mạnh mẽ, thu hút đồng bào ở vùng kềm kẹp trở về ngày càng đông. Cuối năm 1964, 1.500 đồng bào xã Long Vĩnh bị địch gom về ấp chiến lược Cầu Quan (Tiểu Cần) đã kết hợp với lực lượng bên ngoài, tự đốt phá nhà, phá ấp chiến lược trở về xã mình ở ấp Hồ Tàu, Cái Cối, La Ghi để cùng đồng bào tại xã, đối bom địch mà sản xuất chiến đấu, tiến công lại quân thù.



