Sức sống từ đống tro tàn
Sức sống từ đống tro tàn
Cuộc chiến biên giới khốc liệt rồi cũng qua đi sau những ngày dài căng thẳng. Khi tiếng súng tạm yên, Thành và Mai dắt tay nhau trở lại ngôi trường cũ.
Cảnh tượng trước mắt khiến họ lặng đi. Ba gian nhà tranh vách nứa chỉ còn là những đống tro tàn xám xịt, loang lổ vết đạn vạch trên nền đất. Cột cờ bằng tre bám đầy bồ hóng, đổ rạp.
Thành bước đến, quỳ xuống nhặt một mảnh bảng đen bị vỡ vụn lên lau chùi, lòng trào dâng một nỗi xót xa nghẹn ngào. Nhưng rồi, từ phía bụi rậm đầu bản, một bóng nhỏ ló đầu ra. Là thằng Sáng — cậu học trò người Mông học giỏi nhất lớp. Rồi đến con đứa, thằng bé khác... Tụi nhỏ lấm lem bùn đất, thấy thầy cô liền ùa chạy ra, khóc mếu máo:
"Thầy Thành ơi! Cô Mai ơi! Trường mình cháy hết rồi, tụi con không được học chữ nữa à?"
Mai ôm ghì lấy lũ trẻ vào lòng, nước mắt rơi lã chã trên những mái tóc khét mùi khói súng: "Còn chứ, các con. Còn thầy cô là còn lớp học!"
Ngay ngày hôm sau, một cuộc "hồi sinh" bắt đầu. Thành cùng các chiến sĩ biên phòng và bà con trong bản lên rừng chặt vầu, đốn gỗ. Mai cùng các cô giáo đi gom góp từng mảnh giấy bọc măng, từng mẩu bút chì còn sót lại. Không có bảng lớn, Thành dùng than củi viết chữ lên những cánh cửa gỗ cũ.
Giữa ngổn ngang đổ nát của chiến tranh, tiếng đọc bài "O - Ô - Ơ" của lũ trẻ lại vang lên, lấn át cả những dư âm của bom đạn. Giữa đống tro tàn, những mầm non của sự sống và tri thức lại kiêu hãnh vươn mình.



