Người có công giúp đỡ cách mạng

Sùng A Gió - Khi ngọn lửa cách mạng lặng lẽ cháy suốt một đời người

Sùng A Gió - Khi ngọn lửa cách mạng lặng lẽ cháy suốt một đời người

Lai Châu28/01/2026Lưu Tuyết Nga (Trường TH&THCS Sà Dề Phìn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm vùng cao Sà Dề Phìn tĩnh lặng. Ánh đèn vàng hắt xuống căn nhà gỗ đơn sơ, nơi ông Sùng A Gió - người anh hùng cách mạng nay đã ngoài 80 tuổi - nằm nghỉ sau một ngày dài. Thời gian đã in hằn lên mái tóc bạc trắng, đôi bàn tay gầy guộc, nhưng ký ức về những năm tháng “hoa lửa” trong ông vẫn chưa bao giờ nguội tắt.

Sinh ra và lớn lên giữa núi rừng Sìn Hồ, ông Sùng A Gió sớm chứng kiến cảnh đồng bào chịu nhiều áp bức, gian khổ. Chính từ thực tế đó, ông đến với cách mạng bằng sự tự giác và niềm tin mộc mạc mà bền bỉ: theo Đảng là theo con đường đúng đắn để dân bản được sống yên bình.

Trong những năm tháng kháng chiến ác liệt, ông là một trong những người tích cực tham gia hoạt động cách mạng tại địa phương, bảo vệ cơ sở, vận động đồng bào đoàn kết, giữ vững niềm tin vào thắng lợi cuối cùng. Từ miền núi Tây Bắc, ông được tổ chức tin tưởng điều động tham gia nhiều chiến trường quan trọng, trong đó có chiến trường miền Namlàm nhiệm vụ quốc tế tại chiến trường Lào, góp phần thắt chặt tình đoàn kết chiến đấu giữa các dân tộc anh em.

Một kỷ niệm thiêng liêng mà ông luôn trân trọng suốt đời là vinh dự được gặp Chủ tịch Hồ Chí Minh trong những năm kháng chiến. Cuộc gặp ngắn ngủi nhưng đã trở thành nguồn động viên tinh thần to lớn, hun đúc trong ông niềm tin sắt son vào Đảng, vào con đường cách mạng mà Bác và nhân dân đã lựa chọn. Những lời căn dặn giản dị của Bác Hồ về lòng trung thành, về việc “vì dân mà làm cách mạng” đã theo ông suốt cả cuộc đời, từ những năm tháng cầm súng cho đến khi trở về với bản làng.

Hòa bình lập lại, người chiến sĩ năm xưa trở về cuộc sống đời thường, không huân chương phô trương, không kể công trạng, chỉ lặng lẽ sống như bao người dân bản khác. Nhưng chính trong sự lặng lẽ ấy, phẩm chất của một người anh hùng tiếp tục tỏa sáng. Suốt nhiều năm liền, dù tuổi đã cao, ông vẫn miệt mài làm máy xát thóc, xát ngô giúp bà con trong bản, coi việc giúp dân như một lẽ sống tự nhiên - như những năm tháng ông từng vì dân mà đi theo cách mạng.

Hai năm trở lại đây, sức khỏe ông yếu đi nhiều. Những bước chân không còn vững, đôi tay run run mỗi khi cầm nắm. Thế nhưng, với người dân Sà Dề Phìn, ông Sùng A Gió vẫn luôn là biểu tượng của một ngọn lửa cách mạng âm thầm mà bền bỉ - ngọn lửa không cháy ồn ào, nhưng đủ sưởi ấm cả một cộng đồng, đủ soi sáng cho các thế hệ con cháu noi theo.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn