Anh hùng Lực lượng vũ trang

Sùng Thị Nô

Người lấy thân mình lấp lỗ châu mai

Thái Nguyên10/05/2026Sùng Thị Nô (ĐOÀN TRƯỜNG CAO ĐẲNG KỸ THUẬT CÔNG NGHỆ VIỆT-ĐỨC)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Anh hùng liệt sĩ Phan Đình Giót. Anh sinh năm 1922, quê ở thôn Vĩnh Yên, xã Tam Quan, huyện Cẩm Xuyên, tỉnh Hà Tĩnh; năm 1950 xung phong vào bộ đội và anh dũng hy sinh ngày 13/3/1954 trong trận Him Lam mở màn Chiến dịch Điện Biên Phủ.

Có những con người sinh ra từ làng quê nghèo, lớn lên trong lam lũ, nhưng khi Tổ quốc cần, họ đã đứng dậy bằng tất cả sức mạnh của lòng yêu nước. Cuộc đời họ có thể không dài, nhưng sự hy sinh của họ đã trở thành biểu tượng bất tử trong lịch sử dân tộc.

Phan Đình Giót là một con người như thế.

Anh sinh ra trên mảnh đất Hà Tĩnh giàu truyền thống cách mạng. Tuổi thơ của anh không nhiều đủ đầy. Gia đình nghèo, cuộc sống vất vả, những năm tháng thiếu thốn đã sớm rèn cho anh đức tính chịu thương, chịu khó, gan góc và giàu nghị lực. Từ một người con của ruộng đồng, anh lớn lên cùng nỗi đau của đất nước bị xâm lược, cùng khát vọng được nhìn thấy quê hương thoát khỏi cảnh bom đạn, lầm than.

Khi cách mạng gọi tên, Phan Đình Giót đã lên đường.

Năm 1950, anh xung phong vào bộ đội. Từ đó, cuộc đời người thanh niên Hà Tĩnh gắn với những chặng đường hành quân, những đêm vượt núi băng rừng, những trận đánh ác liệt và tình đồng đội thiêng liêng. Trong đơn vị, anh là người lính giản dị, cần cù, luôn sẵn sàng nhận nhiệm vụ khó khăn. Gian khổ không làm anh chùn bước. Hiểm nguy không làm anh lùi lại. Bởi phía sau anh là quê hương, là Nhân dân, là độc lập của Tổ quốc.

Mùa đông năm 1953, Phan Đình Giót cùng đồng đội tham gia Chiến dịch Điện Biên Phủ. Những đoàn quân nối nhau vượt núi rừng Tây Bắc. Đường hành quân dài, dốc núi cheo leo, mưa rét, đói mệt, nhưng trong lòng mỗi người lính đều cháy lên một niềm tin: phải chiến thắng để mở ra ngày độc lập, tự do cho dân tộc.

Ngày 13 tháng 3 năm 1954, trận đánh Him Lam mở màn Chiến dịch Điện Biên Phủ bắt đầu. Bầu trời Điện Biên rung chuyển bởi pháo lửa. Mặt đất như sôi lên trong tiếng đạn, tiếng bộc phá, tiếng quân ta xung phong. Trước mắt các chiến sĩ là hệ thống phòng ngự kiên cố của địch, với những hàng rào dây thép gai, lô cốt, hỏa điểm dày đặc.

Phan Đình Giót cùng đồng đội nhận nhiệm vụ mở đường tiến công.

Trong mưa đạn, anh lao lên phá rào, đánh bộc phá. Mỗi bước tiến là một lần đối diện với cái chết. Đạn địch bắn xối xả. Đồng đội người bị thương, người ngã xuống. Bản thân Phan Đình Giót cũng bị thương, máu thấm đỏ áo. Nhưng anh không dừng lại. Nỗi đau trên thân thể không thể thắng được ý chí trong trái tim người lính.

Anh tiếp tục bò lên.

Phía trước, lô cốt địch vẫn nhả đạn dữ dội, chặn đường tiến công của đơn vị. Hỏa lực từ lỗ châu mai quét ngang đội hình, khiến đồng đội khó lòng vượt lên. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Phan Đình Giót hiểu rằng nếu hỏa điểm ấy không bị dập tắt, sẽ còn nhiều đồng đội phải hy sinh, trận đánh sẽ gặp muôn vàn khó khăn.

Và anh đã đưa ra một quyết định khiến lịch sử mãi mãi khắc ghi.

Bằng sức lực cuối cùng, Phan Đình Giót lao lên, dùng chính thân mình lấp kín lỗ châu mai của địch, dập tắt hỏa lực, mở đường cho đồng đội xông lên tiêu diệt cứ điểm Him Lam. Hành động anh dũng ấy đã góp phần quan trọng vào thắng lợi của trận đánh mở màn Chiến dịch Điện Biên Phủ.

Giữa khói lửa chiến trường, thân thể anh ngã xuống, nhưng con đường tiến công của đồng đội được mở ra. Máu của anh hòa vào đất Điện Biên, nơi sau này trở thành biểu tượng chói lọi của ý chí Việt Nam, của tinh thần “gan không núng, chí không mòn”.

Phan Đình Giót hy sinh khi tuổi đời còn trẻ. Anh chưa kịp trở về quê hương, chưa kịp sống những ngày hòa bình mà anh và đồng đội hằng mong ước. Nhưng sự hy sinh ấy không khép lại một cuộc đời, mà mở ra một tượng đài trong lòng dân tộc.

Câu chuyện về Phan Đình Giót khiến chúng ta xúc động bởi sự lớn lao đến từ một con người bình dị. Anh không sinh ra để trở thành huyền thoại. Anh là một người con của làng quê nghèo, một người lính như bao người lính khác. Nhưng trong giây phút quyết định, anh đã đặt sinh mạng của đồng đội, nhiệm vụ của đơn vị và vận mệnh của Tổ quốc lên trên sự sống của chính mình.

Đó là vẻ đẹp cao cả của chủ nghĩa anh hùng cách mạng.

Đó là tình yêu nước được viết bằng máu.

Đó là sự hy sinh không lời nhưng có sức lay động muôn đời.

Hôm nay, khi nhắc đến Chiến thắng Điện Biên Phủ, chúng ta nhớ đến những đoàn dân công hỏa tuyến, những người kéo pháo vượt dốc, những chiến sĩ đào hào trong đêm, những người lính ngã xuống không tên tuổi. Và trong dòng ký ức thiêng liêng ấy, tên Phan Đình Giót sáng lên như một biểu tượng của lòng quả cảm.

Thế hệ trẻ hôm nay sinh ra trong hòa bình, không còn phải băng qua mưa bom, không còn phải lấy thân mình chặn họng súng quân thù. Nhưng bài học từ Phan Đình Giót vẫn còn nguyên giá trị. Đó là bài học về lòng yêu nước, về trách nhiệm, về tinh thần dám sống vì điều lớn hơn bản thân mình.

Trong thời bình, chúng ta noi gương anh bằng cách học tập nghiêm túc, lao động sáng tạo, sống trung thực, biết cống hiến cho cộng đồng, biết bảo vệ Tổ quốc từ những việc làm cụ thể và biết trân trọng từng ngày bình yên đang có.

Phan Đình Giót đã ngã xuống nơi chiến trường Điện Biên, nhưng tên anh không bao giờ mất.

Anh còn sống trong trang sử vàng của dân tộc.

Sống trong ký ức của đồng đội.

Sống trong lòng biết ơn của các thế hệ hôm nay.

Giữa thời hoa lửa, anh đã lấy thân mình mở đường cho chiến thắng. Và từ sự hy sinh ấy, một ngọn lửa bất tử đã được thắp lên — ngọn lửa của lòng yêu nước, của ý chí Việt Nam, của niềm tin rằng vì Tổ quốc, con người Việt Nam có thể vượt qua mọi hiểm nguy, gian khổ và hy sinh

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn