Sưu tầm câu chuyện thời hoa lửa
Nhật ký chiến trường
Hôm nay trời lại mưa.
Mưa rơi lên mái hầm lộp bộp như tiếng gõ cửa của quê hương. Tôi ngồi tựa lưng vào vách đất, lật cuốn sổ đã sờn góc. Trang giấy ngả màu vì hơi ẩm, nhưng những dòng chữ vẫn còn nguyên vẹn.
"Mẹ ơi, con vẫn khỏe."
Đó là câu đầu tiên tôi viết mỗi khi có thời gian nghỉ. Thật ra, chẳng ai biết ngày mai sẽ thế nào. Có những người vừa cười với nhau buổi sáng, đến chiều chỉ còn lại chiếc ba lô phủ đầy bụi đỏ. Chiến tranh vốn không cho ai lời hẹn.
Đêm nay đơn vị lại hành quân.
Bầu trời không có trăng, chỉ có những vệt pháo sáng xé ngang màn đêm. Mỗi bước chân đều phải thật khẽ. Tiếng côn trùng hòa lẫn nhịp tim dồn dập của những người lính trẻ. Chúng tôi đều còn rất trẻ, có người mới mười chín, đôi mươi. Có người còn chưa kịp nói lời yêu với cô gái mình thương.
Trong túi áo ngực của tôi là tấm ảnh gia đình.
Mỗi lần mệt mỏi, tôi lại lấy ra ngắm. Tôi nhớ căn bếp nhỏ có mùi khói rơm, nhớ con đường làng mỗi chiều đầy tiếng trẻ con nô đùa, nhớ bàn tay mẹ chai sần vuốt tóc tôi trước ngày nhập ngũ.
Chúng tôi chiến đấu không phải vì yêu chiến tranh.
Chúng tôi chiến đấu để một ngày nào đó, lũ trẻ có thể lớn lên mà không còn biết tiếng bom là gì. Để những cánh đồng lại xanh, để những chuyến tàu chở đầy tiếng cười thay vì thương binh.
Nếu một ngày cuốn nhật ký này được ai đó nhặt thấy, xin đừng buồn.
Hãy coi nó như lời kể của một người lính bình thường, đã từng sống hết mình cho Tổ quốc. Tôi không mong tên mình được khắc lên bia đá, chỉ mong quê hương mãi bình yên, để những người ở lại không còn phải khóc vì chiến tranh.
Tiếng còi tập hợp vang lên.
Tôi khép cuốn sổ.
Phía trước vẫn là màn đêm, nhưng tôi tin sau màn đêm ấy sẽ là bình minh.
Nếu tôi trở về, tôi sẽ kể cho mẹ nghe rằng giữa chiến trường khốc liệt vẫn có những bông hoa dại nở ven đường.
Còn nếu tôi không trở về...
Xin hãy thay tôi ngắm nhìn mùa hoa nở trên mảnh đất hòa bình.



