Bài viết

Tác phẩm Người giữ lửa

Trong dòng chảy của lịch sử dân tộc, có những con người không chỉ sống trong “thời hoa lửa” mà còn âm thầm gìn giữ và truyền lại ngọn lửa ấy cho các thế hệ mai sau. Họ không chỉ là nhân chứng của chiến tranh, mà còn là “người giữ lửa” – giữ lấy tinh thần kiên cường, lòng yêu nước và niềm tin vào tương lai. Tôi đã từng nghĩ chiến tranh là điều gì đó rất xa vời, cho đến khi được nghe câu chuyện của bác Tư – một cựu thanh niên xung phong– kể chuyện, tôi mới thực sự hiểu thế nào là “thời hoa lửa”.

Gia Lai30/04/2026LIÊN CHI ĐOÀN KHOA TÀI CHÍNH - NGÂN HÀNG & QUẢN TRỊ KINH DOANH (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Trường Đại học Quy Nhơn)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong dòng chảy của lịch sử dân tộc, có những con người không chỉ sống trong “thời hoa lửa” mà còn âm thầm gìn giữ và truyền lại ngọn lửa ấy cho các thế hệ mai sau. Họ không chỉ là nhân chứng của chiến tranh, mà còn là “người giữ lửa” – giữ lấy tinh thần kiên cường, lòng yêu nước và niềm tin vào tương lai. Tôi đã từng nghĩ chiến tranh là điều gì đó rất xa vời, cho đến khi được nghe câu chuyện của bác Tư – một cựu thanh niên xung phong– kể chuyện, tôi mới thực sự hiểu thế nào là “thời hoa lửa”.

Bác không phải là người lính trực tiếp cầm súng, nhưng công việc của bác cũng đầy hiểm nguy. Những năm tháng ấy, bác cùng đồng đội mở đường, vận chuyển lương thực, đạn dược ra tiền tuyến. Con đường họ đi qua không chỉ là đất đá, mà còn là bom đạn luôn rình rập. Bác kể, có những đêm cả đội phải làm việc trong bóng tối, chỉ nghe tiếng máy bay là tất cả lập tức lao xuống hầm trú ẩn. Nhưng rồi khi bom vừa dứt, họ lại tiếp tục công việc dang dở, vì “đường không thông thì chiến trường sẽ thiếu lương thực”.

Điều khiến tôi nhớ mãi là câu nói của bác: “Hồi đó, tụi bác sợ chứ, ai mà không sợ. Nhưng nếu ai cũng sợ mà lùi bước thì đất nước này sẽ ra sao?”. Chính câu nói giản dị ấy đã cho tôi hiểu được sức mạnh của lòng yêu nước – một thứ không ồn ào nhưng đủ lớn để con người vượt qua mọi nỗi sợ.

Bác cũng kể về những người đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi rừng sâu. Không có những bia mộ lớn, không có những lễ tiễn đưa long trọng, chỉ có ký ức của những người còn sống. Nhưng trong lòng họ, những người đã hy sinh luôn là anh hùng.

Ngày hôm nay, khi tôi được sống trong hòa bình, được học tập và theo đuổi ước mơ của mình, tôi hiểu rằng tất cả những điều đó không phải tự nhiên mà có. Đó là thành quả của một thế hệ đã dám sống, dám hy sinh trong “thời hoa lửa”.

Câu chuyện của bác Tư không chỉ là ký ức, mà còn là lời nhắc nhở cho thế hệ trẻ chúng tôi. Rằng dù không còn chiến tranh, chúng tôi vẫn cần giữ trong mình ngọn lửa ấy – ngọn lửa của trách nhiệm, của ý chí và của tình yêu dành cho đất nước.

“Thời hoa lửa” đã lùi xa, nhưng những con người của thời ấy vẫn luôn sống mãi – trong lịch sử và trong trái tim của mỗi người Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn