Cựu chiến binh

TẢI LƯƠNG THỰC

Năm 1978, với tinh thần tràn đầy nhiệt huyết, chú đã tình nguyện lên đường tham gia nghĩa vụ quân sự ở Quân khu 9, sau thời gian rèn luyện thân thể chú được giao nhiệm vụ cùng với đồng đội tải lương thực từ Quân khu 9 sang chiến trường Campuchia. Tuy chú không trực tiếp chiến đấu với quân thù nhưng nhiệm vụ của người lính công binh rất gian nan và nguy hiểm không kém.

An Giang28/04/2026Đoàn xã phú Tân (Đoàn xã phú Tân)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

TẢI LƯƠNG THỰC

***

Ký ức về chiến tranh là một ký ức không thể nào quên đối với những người lính từng trực tiếp đối diện với chúng, những năm tháng đầy khói lửa tiếng súng nơi biên cương vẫn chưa ngừng vang vọng, chú Đinh Văn Nghị người lính hậu cần năm ấy tuy không trực tiếp cầm súng ra chiến đấu với quân thù nhưng nhiệm vụ của người lính ấy cũng gian nan, nguy hiểm không kém, khi mở đường, tải lương thực về đơn vị, vượt qua bao nhiêu bom đạn để tải lương thực đến nơi đồng đội đang chiến đâu... Những người lính ấy luôn phải đối diện với hy sinh, mất mát.

Năm 1978, với tinh thần tràn đầy nhiệt huyết, chú đã tình nguyện lên đường tham gia nghĩa vụ quân sự ở Quân khu 9, sau thời gian rèn luyện thân thể chú được giao nhiệm vụ cùng với đồng đội tải lương thực từ Quân khu 9 sang chiến trường Campuchia. Tuy chú không trực tiếp chiến đấu với quân thù nhưng nhiệm vụ của người lính công binh rất gian nan và nguy hiểm không kém.

Chú cho biết, do vận chuyển lương thực phải hết sức cẩn thận và không được để lộ bước đi nào, và khó hơn là phải giữ cho lương thực còn nguyên vẹn đến nơi đồng đội mình đang chiến đấu, phải thật cẩn thận để không bị rơi vào bẩy của quân địch nhưng dù khó khăn chú và đồng đội luôn tự động viên nhau rằng không được nhục trí khi nghĩ đến đồng đội còn đang ở chiến trường Biên giới chiến đấu bảo vệ quê hương. Điều đó khiến cho chúng ta không còn biết mệt là gì mà phải cố gắng để mang lương thực đến.

Tiếng pháo vang lên giữa núi rừng biên cương không chỉ là âm thanh của chiến trận, mà còn là lời khẳng định chủ quyền, lòng kiên định của quân dân Việt Nam trước kẻ thù xâm lấn. Trong những tiếng pháo vang dội ấy, hai người bạn thân cùng đồng đội ở phía sau vượt qua mưa bom bão đạn, tìm cách để vừa mở đường mới, vừa vá đường cũ, với phương châm "sống bám cầu bám đường, chết kiên cường dũng cảm".

Đến năm 1986 chú trở về quê hương Phú Tân, chú lập gia đình và trở thành người nông dân chính hiệu. Giờ đây, khi mái tóc đã điểm sương, chú có hai người con, cuộc sống ổn định, hạnh phúc. Dù những năm tháng chiến đấu đã lùi xa, nhưng ký ức về một thời lửa đạn vẫn còn nguyên trong tâm trí người lính công binh ấy – những đồng đội đã ngã xuống, những đêm hành quân đầy mưa gió, những buổi sáng bình minh nơi biên giới với tiếng pháo rền vang giữa đại ngàn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn