Cựu chiến binh

TẠI TÂY NAM

Không chỉ chiến đấu, đơn vị của chú còn làm nhiều việc giúp dân như sửa nhà, chữa bệnh, dọn đường hay đưa người bị thương về nơi an toàn. Chú kể rằng người dân Campuchia lúc ấy nghèo lắm, ai cũng sợ tàn quân Pôn Pốt quay lại. Chính sự giúp đỡ chân thành của bộ đội Việt Nam đã khiến họ biết ơn và thương yêu các chiến sĩ như ruột thịt.

An Giang21/04/2026Đoàn xã phú Tân (Đoàn xã phú Tân)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng chiến tranh biên giới Tây Nam còn đầy gian lao, giữa tiếng súng chưa bao giờ thật sự tắt và những cánh đồng ngập nước kéo dài bất tận, nhiều thanh niên Việt Nam đã lên đường làm nhiệm vụ quốc tế với lòng quả cảm và tinh thần yêu nước. Trong số những người ấy có chú Cố Thành Tuấn, một cựu chiến binh sống tại quê tôi, người luôn để lại trong tôi sự kính trọng sâu sắc. Năm 1983, khi mới ngoài đôi mươi, chú Tuấn đã tình nguyện nhập ngũ, được phân vào Đại đội 6, Tiểu đoàn 5, Trung đoàn 207, Sư đoàn 5. Những ngày đầu nhập ngũ, chú vừa tập luyện quân sự, vừa học cách làm quen với cuộc sống kỷ luật nghiêm túc của người lính. Không bao lâu sau, chú cùng đơn vị hành quân lên biên giới Tây Nam – nơi chiến sự còn vô cùng ác liệt. Chú kể rằng thời điểm ấy, khó khăn lớn nhất chính là điều kiện sinh hoạt. Nước sạch thiếu, lương thực không đủ, mọi người phải tự xoay xở trong rừng để tìm rau rừng, đọt thốt nốt hay bất cứ thứ gì có thể ăn được. Có những lần cả đơn vị phải di chuyển liên tục từ sáng tới tối, lội sình, vượt suối, nắng cháy rát da, nhưng không ai than vãn. Tất cả đều hiểu rằng phía trước là nhiệm vụ thiêng liêng: bảo vệ biên cương Tổ quốc và giúp đỡ nhân dân Campuchia thoát khỏi nạn diệt chủng. Trong những trận chiến căng thẳng, chú Tuấn cùng đồng đội luôn luôn trong tư thế sẵn sàng chiến đấu. Nhiều khi vừa dựng võng được vài phút đã phải bật dậy vì tiếng súng báo hiệu địch tập kích. Đạn bom hiểm nguy là vậy, nhưng điều khiến chú nhớ mãi chính là tình đồng đội: chia nhau từng lon gạo rang, từng viên thuốc sốt rét, từng ngụm nước ít ỏi trong ba lô.

Không chỉ chiến đấu, đơn vị của chú còn làm nhiều việc giúp dân như sửa nhà, chữa bệnh, dọn đường hay đưa người bị thương về nơi an toàn. Chú kể rằng người dân Campuchia lúc ấy nghèo lắm, ai cũng sợ tàn quân Pôn Pốt quay lại. Chính sự giúp đỡ chân thành của bộ đội Việt Nam đã khiến họ biết ơn và thương yêu các chiến sĩ như ruột thịt.

Bằng tinh thần trách nhiệm và lòng dũng cảm, chú Tuấn đã cùng tập thể đơn vị hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ. Sau khi trở về nước, chú được Bộ Quốc phòng tặng bằng khen “Hoàn thành nhiệm vụ quốc tế”. Giờ đây, dù tuổi đã lớn, chú vẫn luôn kể lại cho con cháu nghe những câu chuyện về một thời chiến đấu kiên cường để trân trọng cuộc sống hòa bình hôm nay. Đối với tôi, chú Cố Thành Tuấn không chỉ là nhân chứng của lịch sử mà còn là biểu tượng của lòng quả cảm và tinh thần nhân ái. Câu chuyện của chú giúp thế hệ trẻ hiểu rằng hòa bình ngày hôm nay được đánh đổi bằng biết bao hi sinh của những người lính năm xưa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn