Tấm ảnh nhỏ nhòe ố và bóng hình hậu phương nơi ngực áo
Câu chuyện về nguồn sức mạnh tinh thần thiêng liêng trước giờ xung phong.
Trong chiếc túi ngực của mỗi người lính, sát cạnh trái tim luôn là một vật phẩm thiêng liêng nhất: tấm ảnh thẻ mờ ố của mẹ, của người vợ trẻ, hay của cô người yêu quê nhà chờ đợi mỏi mòn bên lũy tre làng.
Bác Lê Đình Khang (cựu chiến binh mặt trận Quảng Trị năm 1972, nay là thương binh hạng 3/4) trân trọng nâng niu bức ảnh đã ngả màu thời gian:
Điểm tựa tinh thần: Bác kể, trước mỗi trận đánh lớn, khi đạn pháo địch cày xới tung tóe xung quanh, anh em thường lặng lẽ lấy tấm ảnh nhỏ ra ngắm nhìn lần cuối như một lời chào tạm biệt hoặc một lời hứa ngầm với tương lai. Bác giữ bức ảnh chụp chung với người vợ trẻ mới cưới vội ba ngày trước khi nhập ngũ.
Trong một trận chiến ác liệt, mảnh pháo phạt rách túi áo ngực của bác, làm rách một góc tấm ảnh và để lại trên ngực trái một vết sẹo lớn. Bác bùi ngùi chia sẻ: "Lúc bị thương, ngực đau nhức buốt, nhưng sờ tay vào tấm ảnh vẫn còn nguyên vẹn gương mặt người vợ ở quê, tự dưng nước mắt trào ra mà lòng lại thấy ấm áp lạ thường. Chính bóng hình hậu phương ấy đã tiếp thêm sức mạnh thần kỳ giúp tui vượt qua cửa tử để trở về đoàn tụ".



