Tấm áo còn nguyên vết chỉ
Bà Xuân từng may quân phục cho bộ đội. Ngày ấy máy may chạy bằng chân, chỉ lúc nào cũng thiếu. Có khi phải tháo sợi từ bao đựng gạo để nối vào cuộn chỉ cũ. Một buổi tối, bà may áo cho một chiến sĩ trẻ tên Lực. Cậu ấy cười, nói: “Cô may kỹ nhé, con còn phải chạy dài lắm.” Bà may xong, còn đính thêm một mảnh vải thừa vào phía vai áo để đỡ rách. Vài tháng sau, đơn vị báo tin Lực hy sinh. Người ta mang về cho bà chiếc áo rách sườn, dính bùn và khói súng. Điều khiến bà nghẹn ngào nhất là mảnh vải t
Bà Xuân từng may quân phục cho bộ đội. Ngày ấy máy may chạy bằng chân, chỉ lúc nào cũng thiếu. Có khi phải tháo sợi từ bao đựng gạo để nối vào cuộn chỉ cũ.
Một buổi tối, bà may áo cho một chiến sĩ trẻ tên Lực. Cậu ấy cười, nói: “Cô may kỹ nhé, con còn phải chạy dài lắm.” Bà may xong, còn đính thêm một mảnh vải thừa vào phía vai áo để đỡ rách.
Vài tháng sau, đơn vị báo tin Lực hy sinh. Người ta mang về cho bà chiếc áo rách sườn, dính bùn và khói súng. Điều khiến bà nghẹn ngào nhất là mảnh vải thừa bà đính thêm vẫn còn… nguyên vẹn.
“Tôi may áo chứ không may được số phận,” bà nói, đôi mắt rưng rưng.


