Tấm bản đồ cũ
Trong lúc dọn kho của Nhà văn hóa xã, Hương tình cờ tìm thấy một tấm bản đồ đã ố vàng.
Góc dưới có dòng chữ viết tay:
"Thanh niên xã tự vẽ năm 1986."
Trên bản đồ là từng con đường đất, từng cây cầu gỗ, từng con mương nhỏ.
Nhiều địa danh nay đã đổi khác.
Hương mang tấm bản đồ đến buổi sinh hoạt Chi đoàn.
Mọi người chăm chú nhìn.
Có bạn nhận ra con đường nơi mình đang sống ngày trước chỉ là một lối mòn.
Có bạn bất ngờ khi cây cầu bê tông hôm nay từng là chiếc cầu tre nhỏ.
Chi đoàn nảy ra ý tưởng.
Các đoàn viên chia nhau đi khắp xã, chụp lại đúng những vị trí đã có trên tấm bản đồ cũ.
Sau một tháng, họ tổ chức triển lãm mang tên:
"Quê hương – Hành trình đổi thay."
Những bức ảnh "ngày ấy – bây giờ" khiến nhiều người xúc động.
Một cụ bà đứng rất lâu trước bức ảnh cây cầu cũ.
Bà khẽ nói:
– Hồi ấy đi qua đây phải xắn quần lội nước...
Mấy em nhỏ nghe chuyện, mắt tròn xoe.
Lần đầu tiên, các em hiểu rằng con đường mình đi học mỗi ngày không tự nhiên mà có.
Đó là kết quả của biết bao năm lao động và cống hiến.
Tấm bản đồ cũ được đóng khung, treo trang trọng trong Nhà văn hóa.
Không còn để chỉ đường.
Mà để chỉ cho thế hệ sau thấy con đường quê hương đã đi qua.



