Tấm Băng Cảm Bên Dốc Núi Nà Cả
Tấm Băng Cảm Bên Dốc Núi Nà Cả
Mùa xuân năm 1973, con đường mòn lượn quanh Dốc Núi Nà Cả trở thành tuyến giao thông dã chiến nhộn nhịp. Nơi đây nối liền những xóm làng hậu phương vùng cao với các điểm tập kết quân lương trước khi chuyển vào chiến trường. Con dốc dựng đứng, một bên là vách đá vôi xám xịt, một bên là vực sâu giăng đầy sương mù.
Lan, mươi chín tuổi, là nữ y sĩ trẻ thuộc Trạm Y tế dã chiến xã. Hành trang gắn bó nhất với cô không phải là những tấm huy hiệu hay sổ sách phô trương, mà là một chiếc túi bạt y tế màu xanh sờn góc – kỷ vật người mẹ là nữ y tá thời kỳ chống Pháp để lại. Trong chiếc túi ấy luôn sẵn sàng những cuộn băng gạc trắng, lọ sát trùng và vài cây kim khâu y tế.
Chiều 14 tháng 3, một đợt mưa phùn kéo dài làm mặt đường dốc Nà Cả trơn trượt như mỡ. Một chiếc xe tải chở thuốc men và dụng cụ y tế dự phòng trên đường lên trạm bất ngờ bị mất đà khi ôm cua. Chiếc xe trượt bánh, va mạnh vào gờ đá bên đường rồi chao đảo ngay sát mép vực.
Nghe tiếng va chạm chát chúa vang vọng giữa không gian tĩnh lặng của núi rừng, Lan lập tức khoác túi y tế lao ra khỏi trạm.
Tại hiện trường, người lái xe bị thương nặng ở đầu gối do mảng cabin bị ép chèn vào, máu chảy đầm đìa. Xe nằm gập góc nguy hiểm, thùng xe chở hàng chục kiện hàng y tế có nguy cơ lật úp xuống vực sâu nếu không có người cố định và sơ cứu kịp thời.
– Cô y sĩ ơi! Đừng lại gần, cabin sắp trượt đấy! – Người phụ xe hoảng hốt gào lên.
Không một giây chần chừ, Lan cắn răng trườn qua khe hẹp giữa vách đá và thân xe. Mảnh kính vỡ trên cabin đâm vào lòng bàn tay trái của cô làm máu tươi ứa ra, nhưng Lan như không thấy đau. Cô áp sát người vào cabin, cẩn thận dùng gạc cuộn quấn chặt vết thương cầm máu cho anh tài xế, đồng thời hướng dẫn lực lượng thanh niên xung phong vừa chạy đến dùng dây cáp chằng giữ bánh xe vào gốc cây dã hương cổ thụ gần đó.
Dưới sự bình tĩnh và thao tác nhanh gọn của Lan, người lái xe được đưa ra ngoài an toàn. Toàn bộ các kiện hàng thuốc men quý giá được di chuyển vào hầm dã chiến trước khi chiếc xe được kéo ra khỏi vị trí nguy hiểm.
Khi mọi việc đã êm đẹp, người ta mới nhận ra bàn tay trái của Lan đã đẫm máu từ lúc nào. Cô chỉ mỉm cười nhẹ nhàng, lấy cuộn băng gạc cuối cùng trong túi tự quấn cho mình.
Nhiều năm qua đi, con dốc Nà Cả nay đã được rải nhựa phẳng lì, tiếng xe chạy êm ru giữa ngàn xanh. Nhưng câu chuyện về người nữ y sĩ trẻ với chiếc túi bạt sờn màu và tinh thần dũng cảm năm ấy vẫn được người dân trong vùng nhắc lại như một bài ca đẹp về tình người và sự tận tụy thầm lặng.



