Tấm gương kiên trung không thể khuất phục
Sinh ra trong một gia đình giàu truyền thống cách mạng tại Tây Ninh, Anh hùng LLVTND Nguyễn Văn Thương (Hai Thương) đã cống hiến trọn đời cho sự nghiệp giải phóng dân tộc. Trên cương vị mũi trưởng giao liên Cụm tình báo A36, ông không chỉ lập nhiều chiến công hiển hách trên chiến trường mà còn tỏ rõ bản lĩnh kiên cường, giữ vững bí mật của Đảng dù trải qua vô vàn cực hình tra tấn dã man trong nhà tù Mỹ - ngụy, trong đó có 6 lần bị cưa chân.ồng chí Nguyễn Văn Thương (thường gọi là Hai Thương) (1938 - 2018) sinh ra và lớn lên trong một gia đình cách mạng tại xã Lộc Ninh, huyện Trảng Bàng, tỉnh Tây Ninh. Mới 3 tháng tuổi, ông đã được gửi cho một người cô nuôi dưỡng để ba mẹ đi hoạt động cách mạng. Năm lên 8 tuổi, ông nhận được tin mẹ bị bắt, đày đi Côn Đảo rồi hy sinh. Năm 1959, cha ông hy sinh trong một lần hoạt động quân báo.
Tháng 5/1959, Nguyễn Văn Thương bắt đầu tham gia hoạt động cách mạng. Năm 1961, ông được chuyển về đơn vị trinh sát giữ nhiệm vụ bảo vệ cho đồng chí Võ Văn Kiệt (lúc đó là Bí thư Thành ủy T4 Sài Gòn – Gia Định). Sau đó, Nguyễn Văn Thương được chuyển sang hoạt động trong ngành tình báo, dưới sự huấn luyện trực tiếp của đồng chí Mười Nho (Đại tá Nguyễn Nho Quý, Trưởng Ban Tình báo khu Sài Gòn - Chợ Lớn).
Có mặt ngay từ ngày đầu xây dựng Phòng tình báo Miền, được cấp trên tin cậy đưa đi nhiều cụm tình báo, đến năm 1967, đồng chí về làm mũi trưởng giao liên Cụm tình báo A36 (khu vực Bắc Sài Gòn) có nhiệm vụ chuyển thông tin quan trọng từ các điệp viên đã “luồn sâu, leo cao” vào hàng ngũ địch về Trung ương Cục (R).
Mặc dù bị địch kiểm soát ngặt nghèo nhưng đồng chí luôn tìm cách vượt qua mọi khó khăn, nguy hiểm để chuyển công văn, tài liệu, đưa đón cán bộ từ căn cứ vào Sài Gòn và từ Sài Gòn ra căn cứ nhanh chóng, an toàn. Trong khi làm nhiệm vụ, nhiều lần gặp địch càn quét vào khu vực đóng quân của đơn vị, đồng chí anh dũng chiến đấu giành thắng lợi. Có lần, đồng chí chỉ huy một tổ bắn rơi 3 máy bay lên thẳng bằng súng tiểu liên, đánh lui cả đại đội địch, diệt 50 tên, phá hủy 8 xe tăng bảo vệ an toàn khu căn cứ của ta.
Người chiến sĩ thép giữa chốn ngục hình
Ngày 10/02/1969, trong lần trên đường mang tài liệu từ Sài Gòn ra vùng căn cứ, đồng chí Nguyễn Văn Thương bị máy bay Mỹ phát hiện và chúng huy động lực lượng để truy bắt ông. Đồng chí đã dùng súng AK bắn trúng chiếc máy bay lên thẳng, diệt 3 tên địch. Các máy bay khác sà xuống đổ quân vây bắt và bắn đồng chí bị thương. Thấy mình kiệt sức không thể chống cự nổi, đồng chí đã bò đi cất giấu tài liệu, tháo súng vứt từng bộ phận (tài liệu sau đó đơn vị tìm được).
Đồng chí bị địch bắt, biết được vai trò quan trọng của Nguyễn Văn Thương, quân Mỹ bằng mọi giá phải có được lời khai của người tù đặc biệt này. Những đòn cân não, chiến tranh tâm lý ấy không thể khuất phục một con người như thế, Mỹ đã đưa Nguyễn Văn Thương đến trại giam và bắt đầu những cuộc tra khảo tàn ác nhất của chế độ Mỹ - ngụy.
Cứ sau một câu hỏi là bẻ mười ngón chân, 2 bàn chân của tên “tù chính trị” nát bấy. Không khai thác được gì, Mỹ đã cưa từng đoạn chân, mười lăm ngày cưa một lần, một trăm ngày cưa sáu lần, sáu đoạn “chân giao liên”. Càng đau đớn thì người tù chính trị càng gan thép vùi mọi bí mật ấy vào những cơn mê sảng, những cơn đau cắt da, cắt thịt.
“Thân sống chỉ còn một nửa ấy” lại tiếp tục đấu tranh trong trại giam Hố Nai, tiếp tục viết truyền đơn, rồi lại bị giam trong “biệt thự” thùng sắt đến 3 tháng. Nóng, hôi, thiếu nước, Thiếu tá Nguyễn Văn Thương chỉ còn lại nắm xương khô, chịu đựng và tiếp tục đấu tranh cho đến khi bị chuyển về trại giam Phú Quốc. Gặp lại những đồng chí anh em bị giam cầm, Nguyễn Văn Thương như tiếp thêm sức lực tinh thần, tiếp tục đấu tranh không khai báo để bảo vệ các đồng đội đang hoạt động trong lòng địch.
Hơn 4 năm trong tù (từ tháng 2/1969 đến tháng 3/1973), Mỹ dùng đủ mọi cực hình tra tấn nhưng không khuất phục được, chúng đã đưa đồng chí giam ở Phú Quốc. Trong tù, đồng chí tham gia cấp ủy và tiếp tục đấu tranh. Tấm gương bất khuất kiên cường của đồng chí đã cổ vũ đồng đội hăng hái đấu tranh với địch.



