Mẹ Việt Nam Anh hùng

TÁM LẦN TIỄN CON – MỘT ĐỜI Ở LẠI

Hải Phòng13/01/2026Nguyễn Thị Thanh Hà (Đoàn xã Vĩnh Thịnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
TÁM LẦN TIỄN CON – MỘT ĐỜI Ở LẠI

TÁM LẦN TIỄN CON – MỘT ĐỜI Ở LẠI

Mẹ Phạm Thị Rành sinh năm 1920, ở xã Phú Mỹ Hưng, huyện Củ Chi – mảnh đất được gọi bằng hai chữ thiêng liêng: đất thép thành đồng. Ở nơi ấy, chiến tranh không chỉ đến một lần, mà ở lại suốt nhiều thập kỷ, in hằn trên từng lối mòn, từng căn hầm, từng phận người. Mẹ không học cách cầm súng. Nhưng mẹ học cách tiễn con ra trận. Người con đầu tiên lên đường khi chiến tranh còn mịt mù. Mẹ gói cho con nắm cơm, vá lại chiếc áo, dặn dò bằng những câu nói ngắn gọn mà nặng như đá: “Con đi vì nước, mẹ ở nhà giữ đất.” Rồi lần thứ hai. Thứ ba. Thứ tư… Cho đến tám người con, lần lượt rời mái nhà nhỏ, băng qua hàng tre, đi vào lửa đạn Củ Chi – Sài Gòn – Gia Định. Tám lần tiễn con. Tám lần không hẹn ngày về. Ngôi nhà của mẹ nằm trên vùng địa đạo. Ban ngày, mẹ làm ruộng, nuôi con, nuôi quân. Ban đêm, mẹ che giấu cán bộ, tiếp tế lương thực, vá áo cho bộ đội. Địa đạo dưới chân mẹ sâu và tối, nhưng lòng mẹ còn sâu hơn, rộng hơn, đủ chỗ cho cả tám nỗi lo, tám lời cầu nguyện âm thầm. Rồi chiến tranh trả lại cho mẹ những tờ giấy báo tử. Không đến cùng lúc. Nhưng đủ để biến trái tim người mẹ thành một chiến trường khác. Từng người con của mẹ đã hy sinh trên mảnh đất Củ Chi – Sài Gòn – Gia Định, nơi bom đạn xé nát làng quê, nơi mỗi tấc đất đều đổi bằng máu. Mỗi lần nhận tin dữ, mẹ lặng lẽ thắp nhang, đặt thêm một bát cơm lên bàn thờ. Nước mắt mẹ không rơi trước mặt người khác. Mẹ nuốt nước mắt vào lòng, để không làm chùn bước những người con của xóm làng còn đang chiến đấu. Có người hỏi mẹ: — “Mẹ còn chịu nổi không?” Mẹ đáp, giọng khàn nhưng dứt khoát: — “Còn nước là còn nhà. Còn giặc thì con tôi còn đi.” Ngày đất nước thống nhất, Củ Chi không còn tiếng bom, nhưng ngôi nhà của mẹ thì đầy di ảnh. Tám bức ảnh, tám người con, tám tuổi xuân dừng lại ở chiến trường. Mẹ đứng đó, tóc bạc trắng, lưng còng xuống, nhưng ánh mắt không hề oán trách. Mẹ chỉ bảo: “Tụi nó hy sinh để đất nước yên, vậy là mẹ mãn nguyện.” Mẹ Phạm Thị Rành mất năm 2015, khép lại gần một thế kỷ sống cùng chiến tranh và mất mát. Nhà nước phong tặng mẹ danh hiệu Mẹ Việt Nam Anh hùng, nhưng với nhân dân Củ Chi, mẹ là biểu tượng bất tử của lòng yêu nước, của sự hy sinh vượt quá mọi giới hạn của con người. Mẹ không đứng trên bục cao. Mẹ đứng lặng trong đời. Nhưng chính từ sự lặng lẽ ấy, đất nước đã đi trọn con đường đến hòa bình. Cúi đầu trước Mẹ Việt Nam Anh hùng Phạm Thị Rành – người mẹ đã hiến dâng cả một gia đình cho Tổ quốc, để hôm nay chúng ta được sống trong bình yên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn