TẤM LÒNG TRONG MỖI SỢI MIẾN
Thông tin nhân chứng -Họ và tên: Phạm Thị Ngân -Năm sinh: 03/08/1965 - Quê quán: Thôn Thống Nhất,xã Đông Thọ,thành phố Thái Bình(nay là phường Trà Lý, tỉnh Hưng Yên) -Tóm tắt câu chuyện: lớn lên trong gia đình có truyền thống ba đời làm miến gạo nên từ thuở nhỏ, bác đã theo mẹ học từng công đoạn: chọn gạo, xay bột, tráng miến và phơi trên sân gạch.Năm 1983, quyết định lập một cơ sở sản xuất miến tại chính quê hương Đông Thọ vừa để giữ “hồn” của nghề khỏi nguy cơ mai một,vừa tạo kế sinh nhai cho
Khi những nếp nhà mái ngói dần dần chuyển đổi sang nhà cao tầng,khi những nền tảng khoa học –công nghệ lên ngôi trong thời đại mới thì vẫn còn đâu đó những người thợ lặng lẽ bền bỉ gìn giữ nghề truyền thống. Họ đứng giữa nhịp sống hiện đại như những “ngọn lửa nhỏ”, ngày ngày thắp sáng niềm tự hào quê hương qua từng sản phẩm được làm nên bằng sự tỉ mỉ và đôi bàn tay lao động,đó chính là bác Phạm Thị Ngân-một thợ thủ công làm miến nổi tiếng của vùng đất hữu tình.
Năm 1983, sau nhiều năm làm miến cùng mẹ và các hộ trong thôn, bà Phạm Thị Ngân đưa ra quyết định lớn trong đời: lập một cơ sở sản xuất miến ngay tại mảnh đất quê hương Thống Nhất.Dù quy mô nhỏ nhưng đó là ước mơ mà bà đã ấp ủ từ ngày còn bé theo mẹ ra sân phơi miến.
Từ lúc trời còn lờ mờ sương, người phụ nữ ấy đã bắt đầu một ngày làm miến bằng việc chọn gạo – công đoạn tưởng đơn giản nhưng quyết định cả hương vị của sợi miến. Gạo phải là loại tẻ ngon, hạt đều, không lẫn tạp; chỉ cần kém chất một chút thì cả mẻ miến sẽ mất đi độ trong tự nhiên. Gạo được ngâm qua đêm, rồi đem xay thành bột mịn. Bột sau đó phải được lọc, khuấy và cân chỉnh độ đặc – loãng, bởi đây là yếu tố ảnh hưởng trực tiếp đến độ dai và mỏng của miến.Khi bếp củi bắt đầu đỏ lửa là lúc bước vào công đoạn tráng miến, phần bà Ngân coi là “khó nhất và quan trọng nhất”. Hồ bột được đổ lên mặt khuôn nóng, chỉ trong tích tắc người thợ phải dùng thanh gạt để miến trải đều, mỏng và không rách. Đứng bên bếp lửa, hơi nước phả lên cay mắt, nóng rát mặt, nhưng đôi tay bà vẫn khéo léo, thuần thục như đã hòa vào nhịp tráng miến từ bao mùa nắng gió.Tấm miến sau đó được hấp chín rồi đưa lên phên phơi. Đây là lúc bà Ngân “gửi” sản phẩm của mình cho trời đất. Nắng đẹp thì miến trong và khô giòn; trời râm thì phải chuyển sang giàn phơi cao để tránh ẩm và giữ màu tự nhiên. Khi miến đạt độ khô vừa phải, bà mới đem cắt thành sợi, ủ cho mềm, rồi đóng gói theo từng bó gọn gàng.
Từng công đoạn, dù nhỏ hay lớn, đều đòi hỏi sự tỉ mỉ và kiên trì. Và rồi khi nhìn những sợi miến trắng trong, thẳng đều dưới ánh nắng cuối ngày, bà Ngân chỉ lặng lẽ mỉm cười – nụ cười của người thợ cả đời gửi tâm huyết vào từng tấm miến quê hương,nhắc nhở những người trẻ trong làng nói riêng và đất nước nói chung về việc trân trọng,giữ gìn và phát huy nghề thủ công truyền thống-nét tinh hoa của toàn thể dân tộc.



