Cựu chiến binh

Tám năm quân ngũ – Dấu chân người lính qua nhiều chiến trường

Tám năm quân ngũ – Dấu chân người lính qua nhiều chiến trường

Thanh Hóa21/08/2026Xã Kiên Thọ (Xã Kiên Thọ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Tám năm quân ngũ – Dấu chân người lính qua nhiều chiến trường

Có những người lính tuổi trẻ gắn liền với một chiến trường. Nhưng cũng có những người lính mà dấu chân trải dài từ Tây Nguyên đến biên giới phía Bắc, từ những ngày cuối của cuộc kháng chiến chống Mỹ đến những năm tháng bảo vệ biên cương Tổ quốc. Cựu chiến binh Phạm Văn Thiện là một người như thế.

Ông sinh ngày 10/3/1957. Khi đất nước bước vào giai đoạn quyết định của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, chàng thanh niên vừa tròn mười tám tuổi đã lên đường nhập ngũ.

Tháng 2 năm 1975, ông vào quân đội tại Trung đoàn 14, Thanh Hóa. Đó là thời điểm cả dân tộc đang hướng về chiến thắng cuối cùng. Những người lính trẻ mang trong mình niềm tin mãnh liệt vào ngày đất nước thống nhất.

Đến tháng 9 năm 1975, ông được chuyển sang Công an nhân dân vũ trang và đóng quân tại Xuân Mai. Từ đây, cuộc đời quân ngũ của ông bước sang một chặng đường mới – chặng đường của người lính bảo vệ an ninh, chủ quyền biên giới.

Hai trận đánh trên đất Đắk Lắk

Năm 1977, ông được điều động vào Đồn 7, Đắk Lắk. Tây Nguyên khi ấy còn nhiều khó khăn, tình hình an ninh phức tạp. Tại đây, ông cùng đồng đội tham gia hai trận đánh với lực lượng Pôn Pốt.

Nhắc lại quãng thời gian ấy, ông không kể nhiều về sự hiểm nguy của bản thân mà chỉ nói:

“Người lính lúc nào cũng xác định có thể hy sinh bất cứ lúc nào. Quan trọng nhất là phải hoàn thành nhiệm vụ.”

Giữa núi rừng Tây Nguyên, những người lính trẻ vừa chiến đấu vừa bảo vệ cuộc sống bình yên cho nhân dân. Có những đêm hành quân trong mưa, có những lúc đối mặt với hiểm nguy chỉ trong gang tấc. Nhưng ý chí của người lính không cho phép lùi bước.

Từ Đồng Đăng đến Lũng Cú – Những năm tháng giữ gìn biên cương

Năm 1978, ông trở lại Hà Nội rồi tiếp tục hành quân lên Đồng Đăng (Lạng Sơn) – vùng đất địa đầu của Tổ quốc.

Năm 1979, ông chuyển lên Cao Bằng. Đây cũng là năm ông được phong quân hàm Chuẩn úy.

Năm 1980, ông tiếp tục lên Lũng Cú (Hà Giang), nơi cực Bắc thiêng liêng của Tổ quốc. Cũng trong năm này, ông được thăng quân hàm Thiếu úy.

Những năm tháng ở biên giới phía Bắc là chuỗi ngày đầy gian khổ. Địa hình hiểm trở, thời tiết khắc nghiệt, điều kiện sinh hoạt thiếu thốn, nhưng những người lính vẫn ngày đêm bám trụ nơi tuyến đầu.

Ông kể rằng đã có những thời điểm:

“Tưởng chừng như mình không thể trở về nữa.”

Câu nói ngắn gọn nhưng đủ để hình dung sự khốc liệt của những năm tháng ấy. Người lính đi qua nhiều trận đánh lớn nhỏ, chứng kiến sự hy sinh của đồng đội và nhiều lần đối mặt với ranh giới giữa sự sống và cái chết.

Năm 1981, ông được điều về Quân khu Thủ đô, Sư đoàn 301 và được thăng quân hàm Trung úy. Đó cũng là dấu mốc ghi nhận quá trình phấn đấu và cống hiến của người sĩ quan trẻ sau nhiều năm liên tục làm nhiệm vụ ở những địa bàn trọng yếu.

Ngày trở về sau tám năm quân ngũ

Cuối năm 1982, sau tròn 8 năm phục vụ trong quân ngũ, ông Phạm Văn Thiện phục viên trở về quê hương.

Rời màu áo lính, ông bắt đầu cuộc sống mới của người dân lao động. Ông lập gia đình, chăm lo sản xuất, xây dựng kinh tế và hòa mình vào các hoạt động của địa phương.

Những năm tháng chiến tranh và bảo vệ biên giới đã rèn luyện cho ông bản lĩnh kiên cường, tinh thần trách nhiệm và ý chí vượt khó. Dù trở về đời thường, phẩm chất của người lính vẫn luôn hiện hữu trong từng việc làm, trong cách sống giản dị và nghĩa tình.

Ký ức còn mãi với thời gian

Hôm nay, khi nhìn lại chặng đường đã qua, điều khiến ông tự hào không phải là quân hàm hay chức vụ, mà là việc tuổi trẻ của mình đã được cống hiến cho Tổ quốc.

Từ Thanh Hóa đến Xuân Mai, từ Đắk Lắk đến Đồng Đăng, Cao Bằng, Lũng Cú rồi trở về Hà Nội – mỗi địa danh đều gắn với một phần ký ức của người lính.

Đó là ký ức của những cuộc hành quân không mỏi.

Đó là ký ức của những trận đánh sinh tử.

Đó là ký ức của tình đồng chí, đồng đội được tôi luyện qua gian khó.

Và trên hết, đó là ký ức của một thế hệ đã dành trọn tuổi thanh xuân cho nhiệm vụ bảo vệ độc lập, chủ quyền và sự bình yên của đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn