TAM QUANG – CHUYỆN VỀ CHIẾC GƯƠNG PHẢN CHIẾU
Một thiếu niên ở Tam Quang thường ngồi chơi trên mỏm đá Gành Óc với một mảnh gương vỡ. Em dùng ánh sáng mặt trời phản chiếu để phát tín hiệu cho các tàu không số ngoài khơi. Một tia sáng dài là "vào bến", hai tia ngắn là "chờ đợi". Mảnh gương vỡ ấy đã kết nối đất liền và biển cả, dẫn lối cho những chuyến hàng tiếp tế vào chiến trường.



