Bài viết

Tấm Sáng Tuổi Thơ Và Khúc Tráng Ca Hy Sinh Của Người Anh Hùng Nhỏ Tuổi Nguyễn Bá Ngọc

Tác giả: Nguyễn Thị Hải Yến

Thanh Hóa22/08/2026phường Bắc An Phụ (phường Bắc An Phụ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những trang sử hào hùng của dân tộc Việt Nam thời kỳ kháng chiến chống Mỹ, cứu nước, có những tấm gương hy sinh không chỉ khiến thế hệ đi trước nghiêng mình kính trọng mà còn làm rung động trái tim của triệu triệu người con đất Việt. Bên cạnh những người chiến sĩ nơi tuyến đầu lửa đạn, còn có những thiếu niên, nhi đồng mang trong mình khí phách anh hùng bất khuất. Một trong những biểu tượng sáng ngời ấy chính là Nguyễn Bá Ngọc – cậu học trò lớp 4 nhỏ tuổi đã dũng cảm lấy thân mình che chở cho đàn em nhỏ, viết nên khúc tráng ca bất tử về lòng nhân ái và sự hy sinh cao cả.
Nguyễn Bá Ngọc sinh năm 1952 tại xã Quảng Trung, huyện Quảng Xương, tỉnh Thanh Hóa. Năm 1965, khi cuộc chiến tranh phá hoại của đế quốc Mỹ leo thang ác liệt ra miền Bắc, biến cả trường học, bệnh viện thành mục tiêu oanh tạc, Ngọc lúc bấy giờ mới tròn 13 tuổi, đang là học sinh lớp 4B trường Phổ thông cơ sở Quảng Trung. Không chỉ chăm ngoan, học giỏi, Ngọc còn nổi tiếng là một cậu bé thương người, luôn sẵn sàng giúp đỡ bạn bè và các em nhỏ trong làng.
Sáng ngày 4 tháng 4 năm 1965, máy bay Mỹ gầm rú kéo đến điên cuồng ném bom tàn phá xã Quảng Trung. Khi ấy, bố mẹ đi vắng ở đồng, Nguyễn Bá Ngọc ở nhà một mình đang nhanh nhẹn đưa các em nhỏ xuống hầm tránh bom an toàn. Giữa lúc bom đạn gầm rú, đất trời rung chuyển, Ngọc chợt nghe tiếng khóc thét phát ra từ ngôi nhà bên cạnh của bạn Khương. Không chút do dự, bất chấp hiểm nguy cận kề khi bom đạn vẫn đang trút xuống như mưa, Ngọc lao khỏi cửa hầm, băng mình sang nhà bạn.
Hiện ra trước mắt em là một cảnh tượng đau thương: bạn Khương đã bị thương nặng, còn hai đứa em nhỏ của Khương đang hoảng loạn, sợ hãi gào khóc giữa căn nhà vừa bị bom tàn phá. Bằng sự dũng cảm vượt lên trên nỗi sợ hãi của tuổi thơ, Nguyễn Bá Ngọc không quản thân mình, vội vàng ôm lấy và dùng chính cơ thể nhỏ bé của mình để che chở cho hai em, dìu các em từng bước tránh khỏi vùng nguy hiểm để đưa xuống hầm trú ẩn an toàn.

Các em nhỏ đã được cứu sống, nhưng tấm thân gầy guộc của Nguyễn Bá Ngọc lại không may trúng phải loạt bom bi của giặc. Dù được gia đình và các y bác sĩ tận tình cứu chữa, nhưng do vết thương quá nặng, Ngọc đã anh dũng hy sinh vào lúc 2 giờ sáng ngày 5 tháng 4 năm 1965. Cậu học trò nhỏ ấy đã dừng lại ở tuổi 13 – lứa tuổi đẹp đẽ nhất của những giấc mơ hồng và những trang sách dở dang.
Sự hy sinh anh dũng của Nguyễn Bá Ngọc đã lay động sâu sắc trái tim nhân dân cả nước lúc bấy giờ. Tấm gương sáng ngời của em đã được nhà thơ Tố Hữu và nhiều văn nghệ sĩ khắc họa bằng tất cả niềm tiếc thương và lòng kính phục vô hạn.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, tiếng vang về hành động xả thân cứu bạn của Nguyễn Bá Ngọc vẫn mãi vang vọng như một bản hùng ca tuổi trẻ. Em đã hóa thân thành ngọn lửa bất diệt, nhắc nhở các thế hệ học sinh Việt Nam hôm nay và mai sau về lòng dũng cảm, tình yêu thương con người và tinh thần hy sinh vì nghĩa lớn – những phẩm chất cao đẹp làm nên khí phách của một dân tộc anh hùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn