TÂM SỰ CỦA NGƯỜI LÍNH GIÀ
Tôi tham gia cách mạng từ năm 1961, khi còn là một thanh niên trẻ tuổi. Hồi đó đất nước còn chiến tranh, quê hương thì khổ cực, người dân sống trong cảnh loạn lạc, áp bức. Nhìn đồng bào mình cực khổ, tôi chỉ nghĩ đơn giản rằng mình phải đứng lên bảo vệ quê hương.
Ngày rời nhà đi theo cách mạng, tôi không dám nhìn lâu vào mắt má mình. Tôi sợ nhìn thấy nước mắt của bà thì lòng mình sẽ mềm yếu. Hành trang mang theo khi ấy chỉ có vài bộ đồ cũ với chút lương khô, nhưng trong lòng thì mang theo quyết tâm phải giành lại độc lập cho đất nước.
Những năm chiến đấu là những năm tháng không thể nào quên.
Có lúc đơn vị bị bao vây giữa rừng sâu nhiều ngày liền, không có gạo ăn, không ai tiếp tế được. Anh em phải ăn khoai mì, rau rừng để sống qua ngày. Có khi chỉ còn một trái dừa đước cũng phải chia nhau từng ngụm nước nhỏ.
Tôi còn nhớ ở Rừng Mắm – Trà Vinh, quân Mỹ phong tỏa dữ lắm. Đồng bào muốn đem gạo vào cho cách mạng cũng không được, ai bị phát hiện là bị bắt hoặc đánh đập. Anh em trong đơn vị đói đến mức người nào cũng gầy rộc đi.
Có đêm, chúng tôi ngồi tựa lưng vào nhau giữa rừng, bụng đói cồn cào nhưng vẫn động viên nhau cố gắng sống để chiến đấu tiếp.
Nhiều đồng chí của tôi đã nằm xuống khi tuổi đời còn rất trẻ. Có người sáng còn nói cười với nhau, chiều đã hy sinh giữa chiến trường. Mỗi lần nhớ lại, lòng tôi vẫn đau như mất đi người thân ruột thịt của mình.
Chiến tranh khốc liệt lắm.
Bom đạn, trực thăng, càn quét diễn ra suốt ngày đêm. Nhưng điều khiến tôi nhớ nhất không phải là tiếng súng, mà là tinh thần của anh em lúc đó.
Dù đói, dù sợ, dù biết có thể hy sinh bất cứ lúc nào nhưng không ai chịu lùi bước.
Ai cũng chỉ có một suy nghĩ:
“Phải giải phóng miền Nam, phải giành lại hòa bình cho đất nước.”
Ngày 30 tháng 4 năm 1975 là ngày tôi nhớ suốt đời.
Hôm đó, cả đơn vị như vỡ òa. Không ai ngủ được. Đồng đội ôm nhau khóc vì vui mừng. Người dân chạy ra đường phất cờ, reo hò trong niềm hạnh phúc sau bao nhiêu năm chiến tranh.
Tôi đứng nhìn lá cờ tung bay mà trong lòng nghẹn lại. Bao nhiêu đồng đội đã ngã xuống để có được ngày hôm nay.
Bây giờ tuổi đã già rồi, sức khỏe cũng không còn như trước. Nhiều người đồng đội năm xưa cũng đã đi xa hết. Chỉ còn tôi ở lại với những ký ức không thể nào quên của một thời tuổi trẻ.
Tôi chỉ mong con cháu hôm nay biết quý trọng hòa bình, cố gắng học hành và sống tốt. Vì độc lập, tự do của đất nước này đã được đổi bằng máu và nước mắt của biết bao thế hệ đi trước.
Đánh giặc ngày xưa đã khó.
Giữ gìn đất nước hôm nay còn khó hơn.
Cho nên tôi luôn mong thế hệ trẻ phải sống có trách nhiệm, biết yêu quê hương và đừng bao giờ quên công lao của những người đã hy sinh vì Tổ quốc.


