Tâm sự người lính trẻ
Lính thì bao giờ cũng rất nghịch dù đang đánh nhau. Chúng tôi đi hái chè. Gần khu chúng tôi đóng có rất nhiều bản Mông với những cây chè cổ thụ. Đi tải đạn tôi không bao giờ mang súng nhưng đi hái chè thì phải mang vì chỗ có chè thì không một bóng người. Mang chè về, sao lên, xong mình đánh mốc thành "chè chốt", ngày xưa nổi tiếng lắm. Có lần tụi tôi phát hiện tổ ong bầu đất, phân công nhau một nửa đi tải đạn còn một nửa ở lại quây bắt được 3 chậu ong to. Trong đơn vị có mấy ông là người Thái nên họ rất thạo việc này. Thế là lấy nhộng ong nấu cháo với ngâm rượu.
Trung đoàn vẫn nằm ở Phương Thiện, bên cạnh thị xã Hà Giang. Hàng tuần tôi về nộp báo cáo. Thị xã thời bao cấp, đầy đủ hàng quán. Có quán cà phê có đài Sharp 777 khiến anh em đi về rồi còn tranh cãi xem nó có mấy loa. Cái đài ấy suốt ngày "Tết này con không về", "Hát cho người nằm xuống"... Chập tối, đi qua sân vận động, chỗ gốc cây có các đôi thanh niên ngồi tâm sự, tôi nghĩ chúng tôi ở trên kia pháo dập, dưới này xe cub chạy vè vè, nhạc xập xình. Tương phản... Cảm giác lúc ấy đúng là tủi thân.


