Tấm vải dù ở sân bay Biên Hòa
Trong cuộc đời 40 năm quân ngũ có biết bao kỷ niệm vui buồn, nhưng với tôi kỷ niệm về tấm vải dù thu được tại sân bay Biên Hòa năm ấy mãi mãi là hành trang, là niềm tự hào thiêng liêng theo suốt cuộc đời...
QĐND - Trong cuộc đời 40 năm quân ngũ có biết bao kỷ niệm vui buồn, nhưng với tôi kỷ niệm về tấm vải dù thu được tại sân bay Biên Hòa năm ấy mãi mãi là hành trang, là niềm tự hào thiêng liêng theo suốt cuộc đời...
Ngày ấy Sư đoàn 341 (Đoàn Sông Lam) đang đóng quân tại miền tây Quảng Bình, thì đầu năm 1975 nhận lệnh vào Nam chiến đấu. Chúng tôi đón xuân sớm hừng hực khí thế ra trận của cả sư đoàn. Ngày xuất quân cả Sư đoàn tập trung tại sân vận động nghe đồng chí Đại tá Sư đoàn trưởng Trần Văn Trân và chính ủy Trần Nguyên Độ giao nhiệm vụ. Lời huấn thị của đồng chí Sư đoàn trưởng như tiếp lửa cho chúng tôi: “Sư đoàn ta là đơn vị chủ lực đã huấn luyện cơ bản, được cấp trên tin tưởng giao nhiệm vụ vào Nam chiến đấu, đây là đợt “Đi sâu, đi lâu, đi dài, đi đến ngày toàn thắng”. Vì vậy chúng ta phải nhận thức được vinh dự trách nhiệm, xác định rõ quyết tâm hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ…”.Được lệnh, Sư đoàn hành quân thần tốc bằng xe cơ giới tới ngã ba Đông Dương thì xuống xe hành quân bộ vượt Trường Sơn. Cuối tháng 3-1975 Sư đoàn vượt Sông La Ngà tiến về Xuân Lộc. Quá trình vượt sông bị máy bay OV10 của địch phát hiện, chúng gọi pháo binh, máy bay oanh tạc dữ dội vào đội hình hành quân suốt từ 3 giờ chiều cho đến tối gây tổn thất cho ta. Tiểu đoàn 8 (Trung đoàn 266) chúng tôi hy sinh 4 đồng chí. Ngày 9-4-1975, Sư đoàn 341 được biên chế trong đội hình Quân đoàn 4 từ hướng đông tiến công thị xã Xuân Lộc. Quá trình mở cửa đánh chiếm đầu cầu, địch tử thủ tập trung hỏa lực mạnh khống chế điểm cao, ta không tiến lên được. Mãi đến ngày 16-4 sư đoàn mới mở được cửa phía Đông đánh thẳng vào trung tâm Sư đoàn 18 ngụy. Sau trận thắng chúng tôi đang thu dọn chiến trường thì bị tàn quân ngụy trà trộn vào dân thường tập kích bất ngờ, gây thương vong.Trong buổi tối hôm ấy, Tiểu đoàn trưởng Vũ Canh, đồng chí Lài (trợ lý tham mưu tiểu đoàn) và tôi (liên lạc tiểu đoàn) cùng đồng chí Tịnh (trinh sát viên) và 3 đại đội trưởng đi trinh sát địch ở ấp Tân Lập. Hôm đó khi trở về thì trời vừa sáng, buộc chúng tôi phải đi vòng đường khác nên vướng mìn, đồng chí Vũ Canh hy sinh tại chỗ, đồng chí Lài bị thương, đồng chí Tịnh bị địch bắt (khi giải phóng đã tìm được về đơn vị). Ngày 17-4, Tiểu đoàn 8 được lệnh tiến công ấp Tân Lập nơi có 1 đại đội địch đang cố thủ, nhưng khi ta vào ấp Tân Lập bọn địch đã bỏ chạy trước đó khoảng nửa giờ đồng hồ. Chớp thời cơ, chúng tôi vừa hành quân vừa đánh địch theo dọc Quốc lộ 1, về đến Hố Nai vào lúc 15 giờ ngày 28-4-1975. Sau màn pháo kích dữ dội của ta trút bão lửa xuống đầu thù, với khí thế tiến công như vũ bão, chúng tôi xung phong đánh chiếm sân bay Biên Hòa, lực lượng địch ở đây chống trả yếu ớt rồi bỏ chạy toán loạn. Tôi và đồng chí tiểu đội trưởng Nguyễn Cao Hàn (hiện nay là Giám đốc Viện Mắt Thành phố Vinh) xông vào kiểm soát khu vực nhà ở, không thấy bóng dáng tên địch nào, tới nhà bếp thấy rất nhiều đồ ăn còn nóng hổi. Hôm ấy, một số đồng chí lả đi vì đói, định ăn ngay nhưng đồng chí Hàn không cho vì sợ có độc. Tôi xung phong kiểm tra trước, thấy không việc gì thế là tất cả anh em liên hoan mừng chiến thắng bằng xoong thịt chó nhớ đời ấy. Phải công nhận, bữa thịt chó hôm đó là bữa ăn ngon nhất của chúng tôi sau bao ngày hành quân chiến đấu gian khổ và ác liệt. Đánh chén xong, chúng tôi trèo lên chiếc trực thăng đậu trên trụ sắt cách mặt đất 5-6m cắm cờ giải phóng. Hoàn thành nhiệm vụ, chúng tôi vừa tiếp đất thì hàng loạt đạn từ các nhà dân bắn ra. Một đồng chí của ta bị thương, quan sát trên sân bay có 3 chiếc dù lớn, chúng tôi nhanh chóng xé dù băng bó tạm thời cho đồng đội, rồi cắt thành nhiều mảnh chia nhau làm ngụy trang. Đêm 28 và 29-4 chốt giữ sân bay Biên Hòa, đến 4 giờ sáng ngày 30-4-1975, đơn vị chúng tôi vinh dự góp mặt trong đội hình tiến công thần tốc giải phóng Sài Gòn. Khi đơn vị vừa qua cầu Bình Triệu, đến cầu Băng Ki (đường Nơ Trang Long, quận Bình Thạnh ngày nay) thì nghe Đài Tiếng nói Việt Nam thông báo Quân giải phóng đã cắm cờ trên nóc Dinh Độc Lập, Sài Gòn đã hoàn toàn giải phóng, tôi nhìn đồng hồ lúc này đúng 11 giờ 30 phút... 35 năm đã trôi qua... cứ đến những ngày tháng 4 lịch sử, chúng tôi lại liên lạc với đồng đội và cùng nhau ôn lại những ngày chiến đấu giải phóng miền Nam thống nhất đất nước. Mảnh vải dù ngày ấy giờ đây đã sờn, rách nhưng giờ đây tôi vẫn luôn gối đầu giường để nhớ mãi về một thời trận mạc...(Ghi theo lời kể của Thượng tá Phạm Hồng Loan, nguyên Chiến sĩ Sư đoàn 341, Quân đoàn 4)
Ngày ấy Sư đoàn 341 (Đoàn Sông Lam) đang đóng quân tại miền tây Quảng Bình, thì đầu năm 1975 nhận lệnh vào Nam chiến đấu. Chúng tôi đón xuân sớm hừng hực khí thế ra trận của cả sư đoàn. Ngày xuất quân cả Sư đoàn tập trung tại sân vận động nghe đồng chí Đại tá Sư đoàn trưởng Trần Văn Trân và chính ủy Trần Nguyên Độ giao nhiệm vụ. Lời huấn thị của đồng chí Sư đoàn trưởng như tiếp lửa cho chúng tôi: “Sư đoàn ta là đơn vị chủ lực đã huấn luyện cơ bản, được cấp trên tin tưởng giao nhiệm vụ vào Nam chiến đấu, đây là đợt “Đi sâu, đi lâu, đi dài, đi đến ngày toàn thắng”. Vì vậy chúng ta phải nhận thức được vinh dự trách nhiệm, xác định rõ quyết tâm hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ…”.Được lệnh, Sư đoàn hành quân thần tốc bằng xe cơ giới tới ngã ba Đông Dương thì xuống xe hành quân bộ vượt Trường Sơn. Cuối tháng 3-1975 Sư đoàn vượt Sông La Ngà tiến về Xuân Lộc. Quá trình vượt sông bị máy bay OV10 của địch phát hiện, chúng gọi pháo binh, máy bay oanh tạc dữ dội vào đội hình hành quân suốt từ 3 giờ chiều cho đến tối gây tổn thất cho ta. Tiểu đoàn 8 (Trung đoàn 266) chúng tôi hy sinh 4 đồng chí. Ngày 9-4-1975, Sư đoàn 341 được biên chế trong đội hình Quân đoàn 4 từ hướng đông tiến công thị xã Xuân Lộc. Quá trình mở cửa đánh chiếm đầu cầu, địch tử thủ tập trung hỏa lực mạnh khống chế điểm cao, ta không tiến lên được. Mãi đến ngày 16-4 sư đoàn mới mở được cửa phía Đông đánh thẳng vào trung tâm Sư đoàn 18 ngụy. Sau trận thắng chúng tôi đang thu dọn chiến trường thì bị tàn quân ngụy trà trộn vào dân thường tập kích bất ngờ, gây thương vong.Trong buổi tối hôm ấy, Tiểu đoàn trưởng Vũ Canh, đồng chí Lài (trợ lý tham mưu tiểu đoàn) và tôi (liên lạc tiểu đoàn) cùng đồng chí Tịnh (trinh sát viên) và 3 đại đội trưởng đi trinh sát địch ở ấp Tân Lập. Hôm đó khi trở về thì trời vừa sáng, buộc chúng tôi phải đi vòng đường khác nên vướng mìn, đồng chí Vũ Canh hy sinh tại chỗ, đồng chí Lài bị thương, đồng chí Tịnh bị địch bắt (khi giải phóng đã tìm được về đơn vị). Ngày 17-4, Tiểu đoàn 8 được lệnh tiến công ấp Tân Lập nơi có 1 đại đội địch đang cố thủ, nhưng khi ta vào ấp Tân Lập bọn địch đã bỏ chạy trước đó khoảng nửa giờ đồng hồ. Chớp thời cơ, chúng tôi vừa hành quân vừa đánh địch theo dọc Quốc lộ 1, về đến Hố Nai vào lúc 15 giờ ngày 28-4-1975. Sau màn pháo kích dữ dội của ta trút bão lửa xuống đầu thù, với khí thế tiến công như vũ bão, chúng tôi xung phong đánh chiếm sân bay Biên Hòa, lực lượng địch ở đây chống trả yếu ớt rồi bỏ chạy toán loạn. Tôi và đồng chí tiểu đội trưởng Nguyễn Cao Hàn (hiện nay là Giám đốc Viện Mắt Thành phố Vinh) xông vào kiểm soát khu vực nhà ở, không thấy bóng dáng tên địch nào, tới nhà bếp thấy rất nhiều đồ ăn còn nóng hổi. Hôm ấy, một số đồng chí lả đi vì đói, định ăn ngay nhưng đồng chí Hàn không cho vì sợ có độc. Tôi xung phong kiểm tra trước, thấy không việc gì thế là tất cả anh em liên hoan mừng chiến thắng bằng xoong thịt chó nhớ đời ấy. Phải công nhận, bữa thịt chó hôm đó là bữa ăn ngon nhất của chúng tôi sau bao ngày hành quân chiến đấu gian khổ và ác liệt. Đánh chén xong, chúng tôi trèo lên chiếc trực thăng đậu trên trụ sắt cách mặt đất 5-6m cắm cờ giải phóng. Hoàn thành nhiệm vụ, chúng tôi vừa tiếp đất thì hàng loạt đạn từ các nhà dân bắn ra. Một đồng chí của ta bị thương, quan sát trên sân bay có 3 chiếc dù lớn, chúng tôi nhanh chóng xé dù băng bó tạm thời cho đồng đội, rồi cắt thành nhiều mảnh chia nhau làm ngụy trang. Đêm 28 và 29-4 chốt giữ sân bay Biên Hòa, đến 4 giờ sáng ngày 30-4-1975, đơn vị chúng tôi vinh dự góp mặt trong đội hình tiến công thần tốc giải phóng Sài Gòn. Khi đơn vị vừa qua cầu Bình Triệu, đến cầu Băng Ki (đường Nơ Trang Long, quận Bình Thạnh ngày nay) thì nghe Đài Tiếng nói Việt Nam thông báo Quân giải phóng đã cắm cờ trên nóc Dinh Độc Lập, Sài Gòn đã hoàn toàn giải phóng, tôi nhìn đồng hồ lúc này đúng 11 giờ 30 phút... 35 năm đã trôi qua... cứ đến những ngày tháng 4 lịch sử, chúng tôi lại liên lạc với đồng đội và cùng nhau ôn lại những ngày chiến đấu giải phóng miền Nam thống nhất đất nước. Mảnh vải dù ngày ấy giờ đây đã sờn, rách nhưng giờ đây tôi vẫn luôn gối đầu giường để nhớ mãi về một thời trận mạc...(Ghi theo lời kể của Thượng tá Phạm Hồng Loan, nguyên Chiến sĩ Sư đoàn 341, Quân đoàn 4)



