Bài viết

Tàn Hỏa

Đà Nẵng30/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa đông năm 1984, vùng biên ải Vị Xuyên không có tuyết, chỉ có sương muối và pháo kích. Những cao điểm đá vôi bị nã pháo nhiều đến nỗi đá vụn trắng xóa như vôi bột, người ta gọi đó là “Lò vôi thế kỷ”.

Lâm, một chiến sĩ công binh trẻ quê ở Hải Phòng, có dáng người mảnh khảnh và đôi mắt sáng. Thay vì cầm súng, tay Lâm lúc nào cũng bám đầy đất đá và bùn lầy. Nhiệm vụ của anh là cùng đồng đội đào hầm hào và quan trọng nhất là khắc tên các chiến sĩ vào những phiến đá nhỏ để đánh dấu nơi họ nằm lại khi chưa kịp đưa về tuyến sau.

Thành cổ có gạch vụn, còn Vị Xuyên chỉ có đá. Đêm đêm, dưới ánh sáng leo lét của ngọn đèn dầu trong hầm chữ A, Lâm tỉ mẩn dùng đục nhỏ khắc từng nét chữ lên đá:

• Họ tên: Trần Hải N.

• Quê quán: Nam Định.

• Hy sinh: Sáng 12/7, tại cao điểm 1509.

Lâm nhớ N., người bạn cùng nhập ngũ hay chia cho anh nửa củ sắn lùi. Giờ đây, N. chỉ còn là một dòng chữ cứng nhắc trên đá lạnh.

Giữa trận địa khốc liệt ấy, Trung, đại đội trưởng, là chỗ dựa tinh thần cho cả đơn vị. Trung người cao lớn, giọng nói vang như tiếng chuông. Anh đã bám trụ ở cao điểm này suốt hai mùa sương muối.

Một chiều giáp Tết, pháo địch dội xuống như trút nước vào cửa hầm chỉ huy. Một quả đạn nổ ngay lối vào, hất văng mọi thứ. Trung bị mảnh pháo găm vào vai, máu thấm đỏ cả chiếc áo trấn thủ cũ sờn. Khi quân địch bắt đầu tràn lên, khẩu đại liên của đơn vị bị kẹt đạn do bụi đá.

Trung không màng vết thương, anh lao ra khỏi hầm, dùng đôi tay trần đầy máu để thông nòng súng. Trong tiếng gầm thét của đạn pháo, Trung đứng thẳng người, tì vai vào bệ đá, nhả từng loạt đạn đanh gọn để yểm trợ cho các chiến sĩ trẻ rút vào hầm ngầm.

Lâm từ phía dưới bò lên với túi đá đánh dấu, anh bàng hoàng thấy Trung như một bức tượng tạc vào vách núi.

"Lâm! Chạy mau! Bảo vệ lấy công sự!" – Trung thét lên. Đó là mệnh lệnh cuối cùng. Một quả pháo khác nổ gần đó, Trung gục xuống, nhưng tay vẫn không rời cò súng.

Khi khói đạn tan đi, Lâm chạy đến bên Trung. Trong túi ngực của người đại đội trưởng, anh tìm thấy một phong thư chưa kịp gửi, bên trong có một ngôi sao năm cánh cắt bằng giấy màu vàng đã bạc nhạc. Mặt sau bức thư viết

"Tặng con trai. Bố không về kịp Tết này, con hãy dán ngôi sao này lên đỉnh cây nêu nhé. Bố đang canh giữ những ngôi sao thật trên đỉnh núi..."

Lâm không kìm được nước mắt. Anh lấy phiến đá đẹp nhất, phẳng nhất mà mình đã nhặt được dưới suối, dùng hết sức bình sinh để khắc tên Trung.

Những chữ cái hiện lên, sắc lẹm và kiên cường như chính cuộc đời anh.

Hòa bình trở lại, Vị Xuyên xanh màu cây lá, nhưng dưới lớp đất ấy vẫn là màu trắng của đá vôi và máu đỏ của một thế hệ. Lâm trở về, mang theo ngôi sao giấy và những ký ức rực lửa. Anh hiếu rằng, những người như Trung, như N., đã hóa thành những ngôi sao vĩnh cửu trên đỉnh đá, lặng lẽ tỏa sáng để giữ gìn sự bình yên cho bờ cõi đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Tàn Hỏa | Câu chuyện thời hoa lửa