TĂNG TỰ HỒNG – NHÂN CHỨNG CỦA MỘT THỜI LỊCH SỬ
TĂNG TỰ HỒNG – NHÂN CHỨNG CỦA MỘT THỜI LỊCH SỬ
TĂNG TỰ HỒNG – NHÂN CHỨNG CỦA MỘT THỜI LỊCH SỬ
Một buổi chiều yên tĩnh. Tiếng gió thổi qua hàng tre. Ông Tăng Tự Hồng ngồi lặng, ánh mắt xa xăm.
“Có những chuyện… không thể quên được”, ông nói, giọng trầm.
Ông là người đã đi qua những năm tháng chiến tranh, chứng kiến nhiều biến động của đất nước. Những ký ức ấy không chỉ là câu chuyện, mà là một phần cuộc đời ông.
Ông kể: “Ngày đó, nghe tiếng động là phải cảnh giác… không ai ngủ yên được”. Những âm thanh của chiến tranh – dù đã qua – vẫn còn vang trong trí nhớ.
Sau chiến tranh, ông trở về với cuộc sống đời thường, nhưng luôn giữ trong mình sự điềm tĩnh và sâu sắc. Ông không nói nhiều, nhưng mỗi lời đều có sức nặng.
Một lần, ông nói với con cháu: “Các cháu bây giờ sướng hơn… phải biết trân trọng”.
Câu nói ấy vang lên giữa không gian yên tĩnh, như một lời nhắc nhở không thể quên.
Năm sinh: 1937



