Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

TÂY NGUYÊN VÀ KHÚC CA CHIỀU TRONG THƯƠNG TUYẾN

Câu chuyện kể về hành trình của liệt sĩ Nguyễn Văn Cúc, người con của vùng đất Đôn Nhân, Sông Lô. Từ lời hẹn dưới chân núi Lập Thạch đến những trận đánh ác liệt trên chiến trường Tây Nguyên năm 1968, truyện khắc họa sự hy sinh cao cả của người lính trẻ và nỗ lực giữ gìn ký ức của người ở lại – Trung đội trưởng Nguyễn Đăng Kế.

Vĩnh Long22/04/2026Đoàn phường Phước Hậu (Đoàn phường Phước Hậu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CHƯƠNG 1: LỜI HẸN BÊN DÒNG SÔNG LÔ

Mùa xuân năm 1966, dải đất Đôn Nhân, huyện Lập Thạch (nay thuộc huyện Sông Lô, tỉnh Vĩnh Phúc) rộn ràng tiếng trống tòng quân. Những chàng trai mười tám, đôi mươi gác lại bút nghiên, tay cày, hăng hái viết đơn lên đường.

Trong đoàn quân ấy, Nguyễn Văn Cúc và Nguyễn Đăng Kế bước đi bên nhau, vai kề vai. Họ là những người con cùng một xã, cùng hít thở bầu không khí của vùng trung du Bắc Bộ. Ngày nhập ngũ, Cúc vẫn còn nét trẻ con trên gương mặt, nụ cười hiền lành và đôi mắt sáng. Họ cùng được biên chế vào Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Vĩnh Phúc, cùng trải qua những ngày huấn luyện khắc nghiệt, chia nhau từng bát cơm canh ngọt, từng lá thư nhà viết vội dưới ánh đèn dầu.

Ngày rời quê hương vào Nam, Cúc nắm chặt tay Kế, khẽ nói: — "Anh Kế, anh em mình cùng đi, nếu sau này chỉ một người về, người đó phải có trách nhiệm kể cho cả làng nghe về những gì chúng ta đã sống hôm nay nhé!"

Nguyễn Đăng Kế, khi đó với bản lĩnh của người chỉ huy tương lai, đã gật đầu đầy kiên định. Ông không ngờ rằng, lời hứa ấy sau này lại nặng trĩu cả một đời.

CHƯƠNG 2: LỬA ĐẠN TÂY NGUYÊN VÀ CHIẾN SĨ B1

Năm 1968, chiến trường Tây Nguyên bước vào giai đoạn khốc liệt nhất. Đơn vị của Cúc và Kế hành quân vào giữa "túi bom" đại ngàn. Những cánh rừng khộp rụng lá, những cơn mưa rừng xối xả và cái lạnh cắt da không làm chùn bước chân người lính Vĩnh Phúc.

Nguyễn Văn Cúc được phân công vào cấp b1, giữ chức vụ chiến sĩ trực tiếp cầm súng tại trận tiền. Trong khi đó, Nguyễn Đăng Kế đã là Chuẩn úy, đảm nhiệm trọng trách Trung đội trưởng. Dù ở cương vị nào, họ vẫn luôn dành cho nhau sự quan tâm đặc biệt của những người đồng hương.

Trong những trận đánh giáp lá cà, Cúc luôn thể hiện sự quả cảm của một chiến sĩ b1 thực thụ. Anh xông xáo, kiên cường, chẳng nề hà hiểm nguy dưới làn mưa bom bão đạn. Giữa những giờ nghỉ ngơi ngắn ngủi bên công sự, họ lại ngồi cạnh nhau, kể cho nhau nghe về cánh đồng Đôn Nhân, về những mùa lúa chín thơm nồng nơi quê nhà Lập Thạch.

CHƯƠNG 3: NỖI ĐAU NƠI BỆNH VIỆN 211

Một ngày mùa hè năm 1968, trận đánh nổ ra kịch liệt trên một cao điểm trọng yếu tại Tây Nguyên. Quân địch dồn hỏa lực điên cuồng. Nguyễn Văn Cúc bị thương nặng trong lúc đang cùng đồng đội giữ vững vị trí chiến đấu.

Lệnh chuyển thương khẩn cấp được ban ra. Giữa khói đạn mù mịt, Trung đội trưởng Nguyễn Đăng Kế trực tiếp chỉ huy anh em đưa Cúc rời khỏi trận địa, hướng về phía Bệnh viện 211 – bệnh viện dã chiến tuyến cuối lừng danh của mặt trận Tây Nguyên bấy giờ.

Trên cáng thương, Cúc lịm đi vì mất máu nhưng tay vẫn nắm lấy vạt áo của anh Kế. Sự sống và cái chết chỉ cách nhau một sợi tóc. Mọi nỗ lực của các bác sĩ tại bệnh viện 211 đã được triển khai, nhưng vết thương quá hiểm nghèo cộng với điều kiện thiếu thốn giữa rừng sâu đã không thể giữ chân người lính trẻ.

Nguyễn Văn Cúc trút hơi thở cuối cùng tại Bệnh viện 211 giữa một chiều Tây Nguyên xám xịt khói súng. Anh nằm lại nơi ấy, giữa đại ngàn bao la, xa cách quê nhà hàng nghìn dặm trường.

CHƯƠNG 4: NGƯỜI GIỮ LỬA KÝ ỨC

Chiến tranh kết thúc, Nguyễn Đăng Kế trở về quê hương Đôn Nhân với cấp bậc Chuẩn úy. Ông mang theo trong lòng nỗi đau về những người đồng đội đã ngã xuống, đặc biệt là Nguyễn Văn Cúc – người em cùng nhập ngũ năm 1966.

Suốt mấy mươi năm qua, ông Kế vẫn tỉ mỉ lưu giữ từng thông tin: từ ngày nhập ngũ, đơn vị, cho đến địa điểm hy sinh và nơi an táng của Cúc tại bệnh viện 211. Với ông, liệt sĩ Nguyễn Văn Cúc chưa bao giờ mất đi; anh vẫn sống mãi trong những câu chuyện kể cho thế hệ con cháu ở Sông Lô, Vĩnh Phúc.

Mỗi khi nhìn về phương Nam, ông Kế lại tự nhủ: "Cúc ơi, anh đã giữ lời hứa năm xưa. Câu chuyện của em, sự hy sinh của em tại mảnh đất Tây Nguyên, cả làng, cả nước này sẽ mãi không quên."

Thông tin người cung cấp:

  • Tên người cung cấp: Nguyễn Đăng Kế (Năm sinh: 1944)

  • Địa chỉ: Đôn nhân - Sông lô - Vĩnh phúc

  • Năm nhập ngũ: 1966 (Cấp bậc: Chuẩn úy, Chức vụ: Trung đội trưởng)

  • Đơn vị: BCHQS tỉnh Vĩnh Phúc

  • Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn