Tên anh còn mãi với Thành Đông
Nguyễn Phương Anh
Những ngày cuối năm 1946, khi thực dân Pháp ráo riết chuẩn bị chiến tranh, quân và dân Hải Dương cũng sẵn sàng bước vào cuộc Toàn quốc kháng chiến. Trong lực lượng chiến đấu bảo vệ thành phố khi ấy có Đội Cảm tử bảo vệ thành phố do Đội trưởng Đặng Quốc Chinh chỉ huy.
Tối 19-12-1946, hưởng ứng Lời kêu gọi Toàn quốc kháng chiến, quân và dân Hải Dương đồng loạt nổ súng. Đội Cảm tử được giao đánh vào Trường Con Gái, nơi một trung đội quân Pháp đóng giữ. Trong hai đêm đầu, do lực lượng địch đông, hỏa lực mạnh còn quân ta thiếu vũ khí, các cuộc tiến công chưa đạt kết quả. Đặng Quốc Chinh quyết định rút quân để chờ thời cơ và tìm cách đánh hiệu quả hơn.
Đến ngày 21-12-1946, Ban Chỉ huy mặt trận thay đổi chiến thuật, tập trung lực lượng đánh vào Trường Con Gái. Đặng Quốc Chinh nhận thấy muốn phá được lô cốt địch phải có một khối bộc phá đủ mạnh. Ông tự chuẩn bị khối thuốc nổ và tổ chức lại cách tiến công.
Khoảng 20 giờ ngày 21-12, khi trận đánh bắt đầu, Đặng Quốc Chinh bất chấp hỏa lực của địch, trực tiếp ôm khối bộc phá tiến lên và đưa vào lỗ châu mai của lô cốt. Khối thuốc nổ phát nổ, phá tung vị trí phòng thủ của địch, mở đường cho Đội Cảm tử và các lực lượng khác xung phong. Trận đánh kết thúc trước 23 giờ; quân ta tiêu diệt và bắt sống một trung đội địch, thu vũ khí, trang bị. Trong trận đánh ấy, Đặng Quốc Chinh đã anh dũng hy sinh.
Sự hy sinh của Đội trưởng Đặng Quốc Chinh trở thành một trong những hình ảnh tiêu biểu của quân và dân Hải Dương trong những ngày đầu Toàn quốc kháng chiến. Trận đánh Trường Con Gái cũng góp phần cổ vũ tinh thần chiến đấu của quân dân Thành Đông, cùng cả nước chống lại âm mưu “đánh nhanh, thắng nhanh” của thực dân Pháp.

Sau này, Đặng Quốc Chinh được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Tên ông được đặt cho đường phố và trường học ở Hải Dương, để người dân hôm nay vẫn nhớ về người đội trưởng Đội Cảm tử đã hy sinh trong trận đánh Trường Con Gái ngày 21-12-1946.



