Người có công giúp đỡ cách mạng

tên câu chuyện

Tôi vẫn nhớ như in những năm tháng ấy — những năm tháng tuổi trẻ gửi trọn vào rừng sâu, bom đạn và cả những cơn mưa rừng xối xả. Khi ấy, chúng tôi chỉ là những chàng trai đôi mươi, rời quê hương với một niềm tin giản dị: đất nước phải được độc lập.

Thái Nguyên23/03/2026Lê Thị Thùy (Cường Lợi)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi vẫn nhớ như in những năm tháng ấy — những năm tháng tuổi trẻ gửi trọn vào rừng sâu, bom đạn và cả những cơn mưa rừng xối xả. Khi ấy, chúng tôi chỉ là những chàng trai đôi mươi, rời quê hương với một niềm tin giản dị: đất nước phải được độc lập. Những ngày hành quân dọc Trường Sơn, cái đói, cái rét và sốt rét rừng còn đáng sợ hơn cả bom đạn. Có lần đơn vị tôi bị phục kích, tiếng máy bay gầm rú trên đầu, bom nổ rung chuyển cả cánh rừng. Khói bụi mù mịt, cây đổ ngổn ngang. Khi im tiếng bom, tôi quay sang thì thấy người đồng đội thân nhất của mình — thằng Lâm — đã nằm lại. Nó vẫn còn nắm chặt khẩu súng, mắt mở nhìn về phía trước. Tôi không kịp khóc, chỉ kịp kéo nó vào mép rừng rồi tiếp tục hành quân.

Chiến tranh là vậy, đau thương nhưng không cho phép dừng lại. Có những đêm chúng tôi nằm võng giữa rừng, nghe tiếng côn trùng, tiếng suối chảy mà nhớ nhà da diết. Nhớ bát cơm nóng của mẹ, nhớ giọng nói của cha. Nhưng sáng hôm sau, lại khoác ba lô lên vai, đi tiếp. Rồi những trận rải chất độc hóa học bắt đầu. Lúc đó chúng tôi không hề biết đó là thứ gì, chỉ thấy lá cây héo úa, nước suối có mùi lạ. Chúng tôi vẫn sinh hoạt, vẫn ăn uống trong môi trường ấy. Nhiều năm sau, khi trở về, cơ thể bắt đầu yếu dần, bệnh tật kéo đến, con cái sinh ra cũng không lành lặn… lúc ấy mới hiểu hết hậu quả của chiến tranh để lại không chỉ trong bom đạn mà còn trong chính cơ thể mình. Nhưng dù thế nào, tôi chưa từng hối hận. Vì tôi đã sống trọn vẹn một thời tuổi trẻ, đã cùng đồng đội chiến đấu vì một điều lớn lao hơn bản thân. Điều đau lòng nhất không phải là những vết thương, mà là những người đã không thể trở về để thấy đất nước hôm nay. Giờ đây, mỗi lần nhìn lũ trẻ tung tăng đến trường, tôi lại thấy những hy sinh ngày ấy là xứng đáng. Chúng tôi đã đi qua chiến tranh để các thế hệ sau được sống trong hòa bình — đó là điều khiến tôi tự hào nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn