Tên không có trong danh sách trở về
Tên không có trong danh sách trở về
Ngày đọc danh sách những người trở về sau chiến tranh, cả làng tôi tập trung đông đủ ở sân đình. Ai cũng hồi hộp, mong chờ được nghe tên người thân của mình. Tôi đứng giữa đám đông, tim đập dồn dập, hy vọng sẽ nghe thấy cái tên quen thuộc – người bạn cùng sinh hoạt chi đoàn với tôi những năm trước đó.
Nhưng danh sách đọc hết, tên anh không được nhắc đến.
Anh là một đoàn viên năng nổ, luôn xung phong trong mọi hoạt động. Ngày lên đường nhập ngũ, anh cười rất tươi, còn hứa sẽ trở về để tiếp tục xây dựng quê hương. Trong những buổi sinh hoạt Đoàn, anh luôn là người truyền năng lượng tích cực, khích lệ chúng tôi sống có trách nhiệm hơn.
Chiến tranh đã không cho anh cơ hội thực hiện lời hứa ấy. Sự ra đi của anh không chỉ là mất mát của gia đình, mà còn là khoảng trống trong tập thể chi đoàn năm nào.
Đứng giữa sân đình hôm ấy, tôi hiểu rằng vai trò của đoàn viên trong thời chiến không chỉ là cống hiến, mà còn là chấp nhận hy sinh. Và chính những hy sinh lặng lẽ ấy đã làm nên giá trị lớn lao của tuổi trẻ.



