Tên tác phẩm: Người lấy thân mình viết nên lịch sử
Có những năm tháng mà tuổi trẻ không tính bằng số tuổi, mà tính bằng những dặm đường hành quân. Có những cuộc đời không đo bằng danh lợi, mà đo bằng những vết sẹo và lý tưởng phụng sự Tổ quốc. Lật lại những trang sử vàng của dân tộc, ta bắt gặp hình ảnh những chàng trai, cô gái tuổi đôi mươi gác lại bút nghiên để lên đường theo tiếng gọi của non sông. Với họ, tuổi trẻ không định nghĩa bằng sự hưởng thụ cá nhân, mà định nghĩa bằng những dấu chân trên dãy Trường Sơn hùng vĩ, bằng những đêm trắng b
Có những năm tháng mà tuổi trẻ không tính bằng số tuổi, mà tính bằng những dặm đường hành quân. Có những cuộc đời không đo bằng danh lợi, mà đo bằng những vết sẹo và lý tưởng phụng sự Tổ quốc. Lật lại những trang sử vàng của dân tộc, ta bắt gặp hình ảnh những chàng trai, cô gái tuổi đôi mươi gác lại bút nghiên để lên đường theo tiếng gọi của non sông. Với họ, tuổi trẻ không định nghĩa bằng sự hưởng thụ cá nhân, mà định nghĩa bằng những dấu chân trên dãy Trường Sơn hùng vĩ, bằng những đêm trắng băng rừng lội suối. Những "vết sẹo" trên thân thể không phải là nỗi đau, mà là huân chương của lòng quả cảm, là minh chứng cho một thời hoa lửa rực rỡ nhất.
Trong dòng chảy hào hùng ấy, Phan Đình Giót là một tấm gương sáng ngời về tinh thần hy sinh vì Tổ quốc.Anh sinh ra trong một gia đình nghèo, sớm tham gia quân đội và chiến đấu dũng cảm trong nhiều trận đánh ác liệt. Trong chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954, đơn vị của anh nhận nhiệm vụ tấn công cứ điểm quan trọng của địch. Tuy nhiên, hỏa lực từ lô cốt của quân Pháp đã chặn đứng bước tiến của ta, gây nhiều thương vong.
Trong tình thế cấp bách, khi đồng đội đang bị ghìm chân, Phan Đình Giót đã không ngần ngại lao mình lên phía trước, dùng chính thân mình lấp lỗ châu mai. Hành động ấy đã khiến hỏa lực địch bị vô hiệu hóa, tạo điều kiện cho đồng đội xung phong tiêu diệt cứ điểm. Đó là một khoảnh khắc quyết định, nhưng cũng là sự hy sinh cao cả của một người lính.
Sự hy sinh của anh không chỉ là một hành động dũng cảm, mà còn là biểu tượng của tinh thần “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”. Anh đã lấy chính mạng sống của mình để mở đường cho chiến thắng, góp phần làm nên chiến công vang dội của dân tộc.
Ngày nay, khi nhắc đến “thời hoa lửa”, người ta không thể quên những con người như Phan Đình Giót. Họ là hiện thân của lòng yêu nước, của ý chí kiên cường và tinh thần sẵn sàng hy sinh vì độc lập, tự do. Câu chuyện của anh sẽ mãi là ngọn lửa soi sáng, nhắc nhở thế hệ hôm nay phải sống xứng đáng với những gì cha anh đã đánh đổi



