Tên truyện: Ánh Đèn Dầu Bên Cửa Sổ
Câu chuyện xoay quanh bà Hai, một người mẹ có con trai đi tập kết, nhưng lại phải tiếp đón những toán lính ngụy thường xuyên ghé vào nhà nghỉ chân. Bà Hai đã dùng chính sự hiếu khách "giả vờ" của mình và một chiếc đèn dầu để làm tín hiệu báo động cho cán bộ nằm vùng, bảo vệ an toàn cho những cuộc họp bí mật ngay sát nách đồn giặc.
Ngôi nhà của bà Hai nằm biệt lập trên một giồng đất cao, xung quanh là những bụi tre gai dày đặc và vườn chôm chôm rậm rạp của xã Phú Phụng. Vì địa thế "đắc địa", bọn lính ở đồn gần đó thường chọn nhà bà làm nơi dừng chân, ăn uống và tra hỏi tin tức.
Bà Hai lúc nào cũng niềm nở. Bà nấu khoai, pha trà, thậm chí còn mổ gà đãi bọn lính mỗi khi chúng kéo đến. Tên đồn trưởng tin tưởng bà lắm, hắn bảo: "Bà già này hiền khô, chỉ biết làm ruộng, chẳng dính dáng gì tới Việt Cộng đâu".
Nhưng bọn chúng không ngờ rằng, vị trí chiếc đèn dầu trên cửa sổ nhà bà Hai chính là "mệnh lệnh" cho những chiến sĩ du kích đang ẩn náu trong rừng sác phía sau.
Nếu đèn đặt bên trái cửa sổ: Có lính đang ở trong nhà, tuyệt đối không được vào.
Nếu đèn đặt bên phải: An toàn, có thể vào nhận tin hoặc tiếp tế.
Nếu đèn tắt: Đang có đợt càn quét lớn, phải rút lui ngay lập tức.
Một đêm nọ, trời giông bão nổi lên, một toán quân đặc nhiệm từ tỉnh đổ về Phú Phụng để mở cuộc phục kích bất ngờ. Chúng ập vào nhà bà Hai lúc nửa đêm, bắt bà phải giữ im lặng và tắt hết đèn đuốc để chúng mai phục.
Lòng bà Hai như lửa đốt. Bà biết đêm nay có một đoàn cán bộ giao liên sẽ đi ngang qua cánh đồng phía sau nhà để về căn cứ. Nếu không có ánh đèn báo hiệu, các anh sẽ lọt vào ổ phục kích.
Lấy cớ tuổi già mắt kém, sợ bóng tối, bà Hai lẩy bẩy xin bọn lính cho đốt một ngọn đèn dầu nhỏ để "khấn vái ông bà cho bớt sợ sấm sét". Tên chỉ huy khó chịu nhưng cũng tặc lưỡi đồng ý, bắt bà phải che kín cửa. Trong lúc giả vờ run rẩy lau chùi bàn thờ, bà Hai cố ý làm đổ bình trà, khiến nước thấm ra ngoài hiên. Bà vừa lau vừa khéo léo đẩy nhẹ chiếc đèn dầu ra sát mép cửa sổ phía trái, nơi một khe hở nhỏ của tấm vách lá có thể lọt ánh sáng ra ngoài.
Ánh sáng le lói, mờ ảo giữa màn mưa ấy đã cứu sống cả một đội công tác. Những người chiến sĩ từ xa thấy đốm sáng nằm sai vị trí thường nhật đã lập tức chuyển hướng, vòng qua con rạch nhỏ để thoát thân.
Sáng hôm sau, toán lính rút đi vì không phục kích được ai. Chúng hậm hực mà không hề hay biết rằng, một người đàn bà yếu ớt với ngọn đèn dầu bé nhỏ đã chiến thắng cả một kế hoạch tinh vi của chúng.


