Tết Bính Ngọ, Trung đoàn Công binh 98 mở Đường 49 thần tốc
Cuối năm 1965, đầu năm 1966, Đoàn 559 cung ứng hậu cần và vũ khí đạt kết quả thấp. Các đơn vị của Khu V và Tây Nguyên lâm vào tình thế rất nghiêm trọng. Chỉ huy các chiến trường báo cáo ra Bộ Quốc phòng tình hình cực kỳ khó khăn do hậu cần cung ứng không kịp thời. Để giảm bớt khó khăn cho Tây Nguyên, Tổng cục Hậu cần giao nhiệm vụ và “tài lực” cho “ông chủ” Đức Phương để thu gom lương thực, thực phẩm, xăng dầu, thuốc men. Lượng hàng đã thu mua được khá lớn chứa trong các kho. Nhưng đường C4 chỉ
- Khu V và Tây Nguyên cần được cứu khẩn cấp. Bộ Tư lệnh 559 đã hội ý và truyền đạt mệnh lệnh cấp trên cho Chỉ huy Trung đoàn 98. Trung đoàn trưởng Phan Quang Tiệp đang chuẩn bị cho đơn vị ăn Tết sau chiến dịch mở Đường 128 khắc nghiệt vừa kết thúc, cán bộ Cơ yếu đưa ông một bức điện của Tư lệnh Hoàng Văn Thái. Nét mặt căng thẳng, ông thầm nghĩ: “Lại mất Tết rồi”.
Ông lập tức triệu tập họp Ban Chỉ huy, thông báo nhiệm vụ đột xuất do Bộ Tư lệnh giao: “Mở một tuyến đường dài trên 200 km trong thời gian 4 tháng”. Cùng thời điểm Phó Tư lệnh Nguyễn Tường Lân phát lệnh khởi công Đường 20, Trung đoàn 98 bắt đầu hành quân gấp xuống rải quân dọc Đường C4 từ Phi Hà đến Xiêm Pạng. Ba Tiểu đoàn phân đoạn thi công, lán làm tạm cuốn theo theo tốc độ thi công.
Được sự hỗ trợ của “ông chủ”, bộ đội E98 với danh nghĩa là các “cu li” làm thuê đã tích cực thi công mở đường. Dưới áp lực về tiến độ, bộ đội thay nhau thi công suốt ngày đêm, nên khuôn mặt mọi người phờ phạc, hốc hác. Trung đoàn trưởng Phan Quang Tiệp cũng lăn lộn trên tuyến đường, thậm chí mỗi ngày ông chỉ ngủ được ba, bốn tiếng đồng hồ.
Với sự quyết liệt như vậy, chỉ sau 38 ngày đêm, Trung đoàn 98 đã thi công xong 204 km từ Phi Hà đến Xiêm Pạng. Một kết quả diệu kỳ như trong cổ tích.
Khi tin "thông đường" báo về Bộ Tư lệnh, Tư lệnh gọi cơ quan Chính trị viết quyết định tặng cho Trung đoàn 98 cờ “Quyết tâm đánh thắng giặc Mỹ xâm lược” và danh hiệu “Trung đoàn mở đường thần tốc”.
Sau khi đường C4 được nâng cấp xong, được đặt tên là Đường 49. Chiến dịch đưa hàng từ các kho của “ông Chủ” về Tây Nguyên bắt đầu.


