TH MỸ YÊN (1)
Liệt sĩ Ngô Văn Chú (1960 – 1978), quê ở xã Văn Yên, huyện Đại Từ, tỉnh Thái Nguyên, là một người như thế. Cuộc đời ngắn ngủi của anh chỉ vỏn vẹn 18 năm, nhưng đã kịp thắp lên một ngọn lửa của lòng yêu nước, của tinh thần cống hiến thầm lặng mà cao quý.

Có những con người ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng lại để lại phía sau một dấu ấn không thể phai mờ trong lòng quê hương và lịch sử dân tộc. Liệt sĩ Ngô Văn Chú (1960 – 1978), quê ở xã Văn Yên, huyện Đại Từ, tỉnh Thái Nguyên, là một người như thế. Cuộc đời ngắn ngủi của anh chỉ vỏn vẹn 18 năm, nhưng đã kịp thắp lên một ngọn lửa của lòng yêu nước, của tinh thần cống hiến thầm lặng mà cao quý.
Sinh ra và lớn lên trên mảnh đất giàu truyền thống cách mạng, Ngô Văn Chú sớm được hun đúc tinh thần yêu nước và ý chí kiên cường. Khi đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, giống như bao thanh niên cùng trang lứa, anh đã không chọn cho mình một cuộc sống bình yên nơi quê nhà, mà sẵn sàng lên đường làm nhiệm vụ. Dù không trực tiếp cầm súng nơi tuyến đầu, anh đảm nhận công việc hậu cần – một nhiệm vụ âm thầm nhưng vô cùng quan trọng. Những người làm công tác hậu cần chính là mạch máu nuôi sống chiến trường, đảm bảo cho các đơn vị chiến đấu có đủ lương thực, vũ khí và điều kiện cần thiết để hoàn thành nhiệm vụ.
Công việc của anh không ồn ào, không có những chiến công vang dội, nhưng lại chất chứa biết bao gian khổ và hiểm nguy. Trên những con đường vận chuyển đầy bom đạn, mỗi bước chân đều có thể đối mặt với cái chết bất cứ lúc nào. Thế nhưng, người thanh niên ấy vẫn kiên cường, bền bỉ, góp phần nhỏ bé của mình vào sự nghiệp lớn lao của dân tộc.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Năm 1978, khi mới 18 tuổi – độ tuổi đẹp nhất của đời người, khi bao ước mơ còn đang dang dở – anh đã anh dũng hy sinh trong lúc làm nhiệm vụ do vướng phải bom của địch. Sự ra đi của anh là một mất mát lớn đối với gia đình và quê hương. Anh chưa kịp sống trọn vẹn tuổi thanh xuân, chưa kịp thực hiện những dự định của riêng mình, nhưng lại kịp hiến dâng tất cả cho Tổ quốc.
Câu chuyện về liệt sĩ Ngô Văn Chú khiến chúng ta lặng người suy ngẫm. Hòa bình hôm nay không phải tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng máu, bằng tuổi trẻ và cả những ước mơ còn dang dở của biết bao người như anh. Họ ra đi không phải để được nhớ tên, mà để thế hệ sau được sống trong yên bình, được học tập, vui chơi và theo đuổi ước mơ của mình.
Là những người đang sống trong thời bình, chúng ta càng phải biết trân trọng cuộc sống hiện tại, nỗ lực học tập và rèn luyện để xứng đáng với sự hy sinh ấy. Sự biết ơn không chỉ nằm ở lời nói, mà còn thể hiện qua hành động, qua cách chúng ta sống có trách nhiệm với bản thân, gia đình và xã hội.



