Thà Khẹt – Dấu chân người lính Việt
Sau những tháng ngày làm nhiệm vụ trinh sát tại chiến trường Quảng Trị, Đường Xuân Bình cùng đơn vị tiếp tục hành quân sang nước bạn Lào. Đó là những năm tháng người lính Việt Nam không chỉ chiến đấu vì độc lập của dân tộc mình mà còn sát cánh cùng nhân dân Lào bảo vệ thành quả cách mạng và giữ gìn hòa bình trên đất bạn.
Khi ấy, ông thuộc Đại đội 14, Trung đoàn 3, Sư đoàn 324. Nhiệm vụ của đơn vị là phối hợp với lực lượng quân đội và nhân dân Lào truy quét các toán phỉ và lính đánh thuê đang hoạt động tại nhiều khu vực hiểm trở. Một trong những địa danh để lại dấu ấn sâu đậm nhất trong ký ức của ông là thị trấn Thà Khẹt.
Con đường đến Thà Khẹt không hề dễ dàng. Đoàn quân phải vượt qua những cánh rừng nguyên sinh, băng qua suối sâu, leo dốc đá và hành quân liên tục trong nhiều ngày. Có những đoạn đường chỉ đủ một người đi, hai bên là vực sâu và rừng rậm. Ban ngày, cái nắng vùng nhiệt đới như đổ lửa. Ban đêm, sương núi phủ kín khiến quần áo luôn ẩm ướt.
Khi đến khu vực làm nhiệm vụ, đơn vị nhanh chóng phối hợp với lực lượng bạn để nắm tình hình. Người lính Việt Nam và người lính Lào tuy khác ngôn ngữ nhưng lại hiểu nhau bằng tình đồng chí và mục tiêu chung. Họ cùng ăn chung nắm cơm, cùng chia nhau từng ngụm nước, cùng thức trắng nhiều đêm để chuẩn bị cho trận đánh.
Trong trận truy quét tại khu vực Thà Khẹt, tiếng súng vang lên giữa núi rừng tĩnh lặng. Các tổ trinh sát nhanh chóng xác định vị trí của đối phương, tạo điều kiện để lực lượng phía sau triển khai đội hình. Trận chiến diễn ra quyết liệt, nhưng với sự phối hợp chặt chẽ giữa quân đội hai nước, nhiều mục tiêu đã được khống chế, góp phần giữ vững an ninh cho khu vực.
Đường Xuân Bình không bao giờ quên ánh mắt biết ơn của những người dân Lào sau mỗi lần đơn vị hoàn thành nhiệm vụ. Những cái bắt tay thật chặt, những nụ cười chân thành và những lời cảm ơn mộc mạc trở thành kỷ niệm đẹp trong cuộc đời người lính. Ông hiểu rằng giữa hai dân tộc không chỉ có sự giúp đỡ trong chiến tranh, mà còn có một tình hữu nghị được xây dựng bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu của biết bao người.
Nhiều đồng đội của ông đã mãi mãi nằm lại trên đất bạn. Họ không đòi hỏi sự ghi nhận hay vinh quang, chỉ lặng lẽ hoàn thành nhiệm vụ của mình. Sự hy sinh ấy đã góp phần vun đắp tình đoàn kết đặc biệt giữa hai dân tộc Việt Nam và Lào – một tình cảm được thử thách qua những năm tháng khói lửa.
Đã hơn nửa thế kỷ trôi qua, mỗi khi nhắc đến Thà Khẹt, người lính già vẫn bồi hồi xúc động. Trong ký ức của ông, đó không chỉ là một địa danh, mà còn là nơi ghi dấu tình đồng đội, tình quốc tế trong sáng và những năm tháng tuổi trẻ không thể nào quên.
Thông điệp: Tình đoàn kết quốc tế không chỉ được xây dựng bằng những lời hứa, mà còn được vun đắp bằng sự sẻ chia, lòng dũng cảm và sự hy sinh của những người lính. Đó là giá trị bền vững mà các thế hệ hôm nay cần trân trọng và gìn giữ.



