Thạch Hãn 1972: Người dân công hỏa tuyến thầm lặng
Ngô Ánh Tuyết
Năm 1972, giữa những ngày chiến sự Quảng Trị diễn ra vô cùng khốc liệt, dòng sông Thạch Hãn trở thành tuyến giao thông huyết mạch phục vụ công tác chuyển quân, vận chuyển lương thực và đưa thương binh về tuyến sau. Nhờ am hiểu sông nước từ nhỏ, ông Võ Văn Tấn — một người dân chài nội địa — đã tự nguyện dùng chiếc đò gỗ của mình gia nhập lực lượng dân công hỏa tuyến.
Do pháo kích dày đặc ban ngày, các chuyến qua sông hầu như phải thực hiện trong đêm tối. Dù thời tiết mưa bão hay nước lũ dâng cao, ông Tấn vẫn kiên định bám sông với tâm niệm: còn chiến sĩ chờ bên bờ thì đò vẫn sẽ sang. Trong những đêm chở theo lương thực, thương binh cùng lực lượng bộ đội, ông khéo léo chèo đò vượt qua tầm quan sát của pháo sáng đối phương bằng cách đưa thuyền nấp vào các dải lau sậy ven bờ trước khi tiếp tục hành trình.
Chiếc đò cũ đã đồng hành cùng ông qua hàng trăm chuyến chở khách qua sông an toàn. Có lần, ngay khi vừa cập bờ thì pháo dội gần bến, phát hiện một chiến sĩ trẻ bị lạc đơn vị, ông Tấn không ngần ngại chèo đò quay lại giữa đêm để đưa anh về đúng điểm quân.
Khi chiến tranh kết thúc, chiếc đò gỗ được cất giữ làm kỷ niệm bên gốc tre sau nhà. Với ông Tấn và gia đình, từng vết xước trên ván gỗ không chỉ là dấu vết thời gian mà còn ghi dấu sự cống hiến thầm lặng của những người dân công hỏa tuyến trong những năm tháng gian khổ của lịch sử.



